Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra, thẻ phòng lúc đó đang ở trong túi tôi, người đàn ông đó không thể mở cửa vào phòng tôi được, vậy là tôi đã vào nhầm phòng. Căn phòng khách sạn rõ ràng là bị người ta cố ý mở ra, là phòng bên cạnh tôi, phòng của cô gái ấy, khi tôi đi kiểm tra camera giám sát của khách sạn, đoạn camera giám sát thời gian đó đã bị người ta xóa sạch, cô gái đó cũng đã biến mất từ lâu..."
"Cô sao thế, cô khóc gì vậy?"
Tần Dực luống cuống rút khăn giấy lau nước mắt cho Tô Nghiên, chỉ là càng lau càng nhiều.
Tô Nghiên không khỏi cảm thán, thế giới thật nhỏ, chuyện éo le như vậy cũng bị cô đụng phải, rốt cuộc là bất hạnh hay may mắn của cô đây?
Chắc là vẫn đáng để ăn mừng vì anh là cha của cặp con đáng yêu của cô.
Cô vừa khóc vừa hỏi: "Vậy... bây giờ anh vẫn đang tìm?"
"Sau ngày hôm đó tôi đã rời khỏi Giang Thành, nhưng chỉ cần có cơ hội tôi lại hỏi thăm, chỉ là dấu vết đã bị hủy rất sạch sẽ, cộng thêm một năm nay tôi đều ở nước ngoài, rất tiếc là đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì của cô gái ấy."
"Phòng khách sạn anh vào là 1604? Hôm đó là ngày 28 tháng 2?"
"Sao cô biết?"
"Tên ăn mày bị anh đuổi đi chính là món quà sinh nhật 18 tuổi mà người em gái trên danh nghĩa của tôi chuẩn bị để sỉ nhục tôi, không ngờ lại đổi thành anh, cũng may là anh..."
Tô Nghiên càng nói giọng càng nhỏ, cô mở cửa xe bước xuống, đối mặt với hướng gió thổi tới, mặc cho gió lạnh cuốn theo những bông tuyết táp vào người, lúc này cô mới cảm thấy chân thật.
Nếu nói đêm đó là khúc mắc trong lòng Tần Dực thì sao lại không phải là khúc mắc trong lòng cô?
Ai lại hy vọng cha ruột của con mình là một kẻ ăn mày lang thang?
Biết được sự thật, Tô Nghiên cảm thấy nhẹ nhõm, cũng càng thêm kiên định quyết tâm muốn có được người đàn ông này.
"Cô Tô, xin lỗi cô!" Tần Dực nhìn thẳng vào cô, đáy mắt anh tràn đầy áy náy, cũng có chút vui mừng bất ngờ như thấy ánh sáng cuối đường hầm.
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh." Nhưng thứ tôi muốn không phải là lời xin lỗi, tất nhiên, câu này Tô Nghiên chỉ nói trong lòng.
"Cô muốn gì? Bồi thường tiền bạc? Hay là hôn nhân? Những gì tôi có thể cho, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để bù đắp."
"Tôi không muốn một cuộc hôn nhân gượng ép, tiền bạc tôi cũng không thiếu, Tần Dực, tôi thích anh, nếu như anh cũng có cảm tình với tôi thì chúng ta hãy thử hẹn hò, nếu hợp thì ở bên nhau, không hợp thì đường ai nấy đi, được không?"
Đây là người mà anh nợ, cần phải bù đắp, bỏ qua đêm đó không nói, chỉ riêng việc một cô gái đẹp đến mức trời ghen người ghét tỏ tình với anh, anh có thể từ chối được sao?
Anh chỉ là một người phàm, chứ không phải là tiên tôn không màng khói lửa nhân gian.
Tần Dực không còn vẻ nghiêm túc như vừa rồi, trên mặt lại nở nụ cười cưng chiều pha chút tà khí: "Được, vậy nói cách khác, bây giờ cô là bạn gái của tôi rồi?"
Tô Nghiên mỉm cười gật đầu với anh: "Chào anh, bạn trai của em."
Tần Dực vui mừng định ôm cô, đến gần rồi, tay cũng đã giơ lên, lại sợ dọa cô, ôm cũng không được mà không ôm cũng không xong.
Tô Nghiên bước lên một bước, hai tay luồn qua dưới tay anh ôm lấy người, thuận thế dựa vào lồng ngực ấm áp và vững chãi của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)