"Trước tiên không cần, em muốn hỏi thăm anh một chút, anh biết nhà ai có vải bố hoặc là đồ mặc không?"
Người bán lương thực, hoặc là người quản lý trong thành, hoặc là gia đình sản xuất lương thực lớn.
Có lương thực tương đương với có tiền, vậy chắc chắn sẽ không thiếu ăn thiếu mặc, ở khía cạnh này cũng thoải mái phóng khoáng hơn chút.
"Chỉ có vải bố, nếu muốn em có thể đổi một chút, bà ấy muốn lương thực."
Bởi vì không có nộp thuế, tư nhân không được phép bán vải vóc, tư nhân tự sản xuất chỉ có thể để mình mặc, không thể bán. Một khi bị phát hiện, khoản thu nhập bất hợp pháp sẽ bị tịch thu, hơn nữa còn bị bắt giam lao động cải tạo một năm.
Bên trên có chính sách thì bên dưới có đối sách, không thể bán vậy thì có thể đổi mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)