Huy chương không đi kèm ghim hay dây đeo, nhưng khi cô thử đặt lên ngực, nó tự động bám chặt mà không cần thêm bất cứ sự trợ giúp nào. Kỷ Hòa dùng sức kéo thử, nhưng không tài nào tháo ra được. Đổi lại cách tiếp cận, cô nhẹ nhàng dùng tay gỡ, lần này huy chương dễ dàng được lấy ra - thật là tiện lợi và nhân tính hóa.
Sau khi thử nghiệm xong, cô cất huy chương vào không gian của mình, cẩn thận đặt vào một góc an toàn. Lúc này, cô mới có thời gian chú ý đến các vết thương trên cơ thể. Dù đã rời khỏi phó bản, nhưng những vết thương trên người vẫn không tự động phục hồi. Chúng tiếp tục âm ỉ đau nhức, tựa như từng tế bào trong cơ thể đều đang đồng thanh nhắc nhở cô về những giây phút khốc liệt vừa trải qua.
Nhìn xuống bộ đồ ngủ rách nát trên người, cô không khỏi thở dài ngao ngán. Bộ đồ đã bị xé toạc thành từng mảnh, loang lổ máu khô và vết bẩn, đến mức không thể mặc tiếp được nữa. Kỷ Hòa gỡ bỏ lớp vải nát vụn, rồi bắt đầu thử sử dụng năng lực chữa trị mới thức tỉnh để xử lý các vết thương nghiêm trọng nhất.
Từ lòng bàn tay cô phát ra ánh sáng trắng dịu nhẹ, soi rọi lên vết thương lớn nhất. Dưới ánh sáng đó, vết thương từ từ khép miệng, dần chuyển sang trạng thái đóng vảy. Tuy nhiên, cô không tiếp tục dồn năng lực để chữa lành hoàn toàn mà quyết định tạm dừng, chuyển sang xử lý các vết thương khác. Cô không rõ giới hạn của năng lực này, cũng không biết có thể sử dụng bao nhiêu lần trước khi cạn kiệt, nên cố gắng tiết kiệm để đạt hiệu quả cao nhất.
Những vết thương đã đóng vảy giờ đây không còn gây đau đớn nhiều nữa, đủ để cô thoải mái cử động mà không ảnh hưởng đến hoạt động thường ngày. Vì vậy, năng lực chữa trị được ưu tiên dùng cho các vết thương nghiêm trọng hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
