“Sao những đứa kia đều trốn trong ký túc mà nó lại chui vào rừng làm gì?”
Lâm Gia vừa lướt qua xác biến dị vừa thấp giọng lẩm bẩm, đầy nghi hoặc.
“Chắc nó thích không khí cô quạnh thế này. Tôi cũng từng mặc áo mưa ra ngoài ký họa tìm cảm hứng.”
Khương Vũ không dám quay đầu nhìn lại, chỉ bám lấy áo Hạ Chu, kéo người ta đi tiếp.
“Đám học nghệ các cậu đầu óc có vấn đề hết rồi!”
Lâm Gia thẳng thừng mắng.
“Khoan đã, đám học nghệ các cậu?” Khương Vũ cau mày. Nếu cô nhớ không lầm thì Lâm Gia cũng học viện nghệ thuật mà?
“Không phải...” Lâm Gia lắc đầu: "Ông tôi chuyên khắc bia mộ cho người ta.”
“...”
Khương Vũ quay đầu nhìn cô ấy, đôi mắt to tròn ánh lên sự bất ngờ lẫn khâm phục:
“Khắc chữ lên bia đá, chuẩn luôn nghệ nhân!”
“Là khắc mộ bia!” Lâm Gia liếc mắt, đưa tay đẩy đầu cô về phía trước.
“Thì... thì cũng là thợ thủ công mà...” Khương Vũ nhỏ giọng biện hộ.
Câu nói đơn giản ấy khiến lòng Lâm Gia khẽ chấn động. Trong học viện nghệ thuật, phần lớn đều là con nhà khá giả hoặc có quan hệ, xuất thân như cô ấy, nói ra thường chỉ chuốc lấy châm chọc. May mà... người lắng nghe hôm nay lại là Khương Vũ.
Trong lúc trò chuyện, tổ chạy trốn ba người đã rẽ vào đại lộ chính trong trường, con đường rợp bóng cây xanh.
Hai bên đường là hàng cây và dải xanh trang trí. Đường lớn đủ rộng để xe chạy hai chiều, thẳng tắp, tầm nhìn thông thoáng, chỉ cần liếc mắt là biết có kẻ biến dị hay không.
Hiện tại họ đã cách khá xa khu ký túc bị tấn công nặng nhất, lại có thêm cây cối che chắn. Hạ Chu liền tăng độ sáng đèn pin trên điện thoại, soi đường rõ hơn.
“Tại sao đèn đường năng lượng mặt trời của trường cũng không sáng vậy?”
Khương Vũ nhìn quanh, cất tiếng nghi hoặc.
“Chắc do trời âm u mấy ngày liền, pin mặt trời không tích đủ điện.” Hạ Chu xác định phương hướng rồi tiếp tục dẫn đường.
“Thật ra tôi nghi là do bão từ mặt trời gây nhiễu điện từ. Gặp xung X mạnh thì vệ tinh có thể mất tín hiệu, thông tin vô tuyến tê liệt, hiệu suất pin mặt trời giảm, người trên cao như phi hành gia hay phi công cũng bị ảnh hưởng... Trên TV từng đưa tin mấy lần rồi.” Khương Vũ nói đầy nghiêm túc.
Khương Vũ vẫn bám sát bước chân Hạ Chu, vừa đi vừa nói ra suy đoán của mình:
“Đây mới chỉ là mức độ mạnh nhất mà con người có thể giám sát được, chứ không phải toàn bộ quy mô của vũ trụ. Nếu bão từ tiếp tục mạnh lên, hậu quả chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở mức này.”
Lưng Hạ Chu thẳng tắp, giọng nói cũng bình ổn đến lạ thường: “Nghĩ nhiều vậy để làm gì, trước mắt vẫn nên lo chuyện hiện tại đi. Chỉ riêng mấy thay đổi môi trường này thôi đã đủ khiến con người không chống đỡ nổi rồi. Ai mà biết cái thứ virus chết tiệt này xuất hiện từ đâu.”
“Thật ra...” Khương Vũ hơi do dự: "Trước đó tôi từng lướt thấy video trong bệnh viện, có người bị cắn. Mọi người lúc đó đều bảo là bệnh dại, tôi cũng không để tâm lắm. À, còn có một tin tức quân sự, nói rằng một quốc gia nào đó nghiên cứu ra loại thuốc có thể khiến binh sĩ tử trận sống lại và tấn công không phân biệt. Liệu có phải là... một loại vũ khí hóa học mà nước đó dùng để tấn công Hoa Quốc không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
