Lũ xác sống nấp ngoài kia, nãy giờ không một tiếng động, giờ lại lần theo âm thanh mà lao tới, đập mạnh vào cánh cửa.
Thình! Thình! Thình!
Tiếng va chạm mạnh đến mức khiến Khương Vũ giật bắn cả người.
“Chứng tỏ thính giác của chúng vẫn hoạt động bình thường, hoặc chỉ suy giảm nhẹ. Vừa rồi lúc tôi gõ nhỏ, chúng không phản ứng gì cả.”
Hạ Chu hạ giọng giải thích, nhưng bên ngoài đám quái vật vẫn chưa chịu bỏ đi, cứ liên tục húc vào cửa không ngừng nghỉ.
“Sao chúng vẫn chưa chịu đi?”
Khương Vũ đè chặt người vào cánh cửa, sợ đến mức không dám thở mạnh, lo lũ bên ngoài sẽ phá cửa xông vào.
May thay, cảm ơn nhà trường đã không dùng cửa gỗ rẻ tiền. Cửa ký túc xá là thép không gỉ, lạnh toát nhưng khiến cô thấy yên tâm phần nào.
Hạ Chu nói nhỏ: “Chắc là... chúng ngửi được mùi người từ trong phòng.”
“Thế thì tôi hiểu rồi, nếu bày trước mặt tôi một con gà quay thơm lừng, tôi cũng chẳng nỡ rời đi đâu.”
Khương Vũ thở dài cảm thán. Nhịn đói ba ngày, ai mà chịu nổi.
“Trong phòng có nước hoa không?”
Hạ Chu đột nhiên hỏi.
“Thời buổi này còn dùng nước hoa làm gì. Có đồ ăn là thắng rồi, không ai rảnh mà ganh đua mùi hương nữa.”
Thơm thì thơm, nhưng đâu ăn được.
Hạ Chu: “ ...”
Cô đành kiên nhẫn giải thích: “Tôi muốn kiểm tra xem chúng phản ứng với mùi cơ thể con người, hay là với bất kỳ mùi gì cũng bị hấp dẫn.”
“À à.”
Khương Vũ gật gù. Vì ngồi xổm lâu nên chân cô tê rần, loạng choạng bò sang bàn học, lôi ra chai nước hoa Chanel của mình rồi đưa cho Hạ Chu.
Hạ Chu không khách sáo, cầm lấy rồi xịt liên tục lên khe cửa và cả người hai đứa, chẳng khác gì đang dùng xịt côn trùng.
“...Hắt xì!”
Khương Vũ ôm mũi nhăn nhó.
Nghẹt thở thật sự.
“Vậy... nếu là một con xác sống không có mắt, không có mũi, thì làm sao tìm thấy đồ ăn?”
Khương Vũ ngập ngừng hỏi.
Hạ Chu: “ ...”
Cô gái này đúng là có hơi... nhiều câu hỏi.
Hạ Chu trầm ngâm: “Có lẽ... giữa các xác sống có cách liên lạc với nhau. Một con phát hiện con mồi thì sẽ báo hiệu cho cả bầy kéo đến.”
Dù không có mắt không có mũi, nhưng chúng vẫn có thể bám theo đám đông đi săn.
Khương Vũ vò vò tóc, đầu ong lên như búa bổ chắc sắp phải mọc thêm não mất thôi.
“Dù sao cũng không phải vô ích. Ít nhất thì mình biết mùi nước hoa có thể che giấu mùi cơ thể, khiến xác sống khó nhận ra hơn. Và có vẻ tiếng bước chân bình thường cũng không thu hút được chúng.”
Hạ Chu vẫn giữ tâm trạng lạc quan.
Phát hiện này có thể sẽ hữu ích khi bọn họ tìm cơ hội chạy trốn.
Khương Vũ nhanh chóng lấy giấy bút ra, viết nguệch ngoạc mấy dòng:
xác sống bị suy giảm nghiêm trọng về trí tuệ, chỉ giữ lại một phần ký ức cơ thể. Thị giác, thính giác và khứu giác vẫn hoạt động, đặc biệt mẫn cảm với mùi người. Không có dấu hiệu cho thấy sức mạnh thể chất gia tăng rõ rệt. Virus lây qua máu và nước bọt.
Ghi chép xong, Khương Vũ cẩn thận gấp sổ lại. Dù gì cũng coi như thu thập được chút kinh nghiệm. Nhưng nếu muốn thoát khỏi cái trường học đông nghịt người này... đúng là chuyện viển vông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)