Vừa đi ra khỏi đầu phố Portland, liền thấy bà lão hàng xóm đang nắm lấy hai viên cảnh sát tuần tra lo lắng nói gì đó, vệt xám nhạt trên ấn đường bà lão đã thu hút sự chú ý của cô.
“Bình thường A Ngải Tư rất ngoan, không chạy lung tung đâu, sáng sớm nay tôi không thấy nó, chắc chắn là hôm qua không đóng cửa kỹ nên nó mới chạy ra ngoài.” Bà lão lo lắng giậm chân.
“A Ngải Tư?”
Trần Văn Nhã nhớ lại hình như bà lão có nuôi một con mèo, thỉnh thoảng từ vách tường bên cạnh truyền đến tiếng động, chắc là do nó gây ra.
Hai nam cảnh sát cao lớn nhìn nhau, gật đầu lấy lệ: “Bà ơi, mèo sẽ tự về nhà thôi.” Nói xong định tiếp tục tuần tra.
“Đợi đã!” Bà lão còn muốn đuổi theo, Trần Văn Nhã nhanh bước tiến lên ngăn bà lại: “Bà ơi, để cháu giúp bà tìm.”
“Con gái cả nhà họ Trần cũng biết xem bói sao?” Bà lão thấy vậy, lẩm bẩm một mình.
Không lâu sau, hai viên cảnh sát tuần tra kia lại vòng về con phố này, thấy bà lão vẫn ở chỗ cũ, đang định đi đường vòng lánh đi, đúng lúc này, Trần Văn Nhã từ trong hẻm nhỏ chui ra, trong lòng ôm một con mèo đen lông mượt mà.
“A Ngải Tư!” Bà lão kích động đón lấy con mèo, kiểm tra kỹ một lượt: “Tốt quá, không bị thương.”
Bà áp mặt vào nó hôn lấy hôn để, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng móc túi.
“Bà thấy vừa rồi cháu vẽ vẽ viết viết, có phải là tính ra không? Ở phố Miếu, mấy cái này đều phải đưa tiền quẻ, bà trả cho cháu nhé.”
Trần Văn Nhã lấy một đồng xu hai đô la tượng trưng, mỉm cười xua tay chào tạm biệt bà lão, nhìn khí xám trên trán bà lão tan biến, một luồng khí màu vàng nhạt nhập vào lòng bàn tay mình.
Luồng kim khí này chính là công đức.
Đạo hạnh của huyền sư tu luyện được nông sâu thế nào đều phụ thuộc vào lượng công đức tích lũy được, thậm chí người có công đức thâm hậu còn có thể làm được việc nghịch thiên cải mệnh trong truyền thuyết.
Chỉ là thứ cô cần gấp lúc này không phải là tu luyện lại đạo hạnh cao bao nhiêu, mà là để tu bổ linh thể bị tổn thương do lôi kiếp khi cô tuẫn đạo, nếu linh thể liên tục bị tổn thương thì đạo hạnh có cao đến đâu cũng chỉ là một con ma đoản mệnh.
Vẻ mặt Trần Văn Nhã dịu đi nhiều theo sự hòa nhập của kim khí, trên khuôn mặt trắng trẻo cũng có thêm sắc hồng hào khỏe mạnh.
Mà cách đó không xa, hai viên cảnh sát tuần tra lộ vẻ hổ thẹn, cúi đầu nhanh chân rời đi.
Trần Văn Nhã nhún vai, làm xong việc tốt, cả người đều thấy vui vẻ hẳn lên, cô ngâm nga bài “Nửa cân tám lạng” của Hứa Quán Kiệt, đây là ca khúc cha cô nghe mỗi tối, nghe nửa tháng cô cũng thuộc luôn rồi, cô bước đi nhẹ nhàng trên những ô gạch vuông trên vỉa hè.
Rẽ qua góc phố, sự náo nhiệt của giờ cao điểm ập đến, nhân viên các quán trà xan sảnh* ven đường đang bê từng lồng há cảo bốc khói nghi ngút ra ngoài, hơi trắng bốc lên hòa lẫn với hương thơm của trà sữa lan tỏa trong không khí, mấy học sinh mặc đồng phục chen chúc trước sạp báo, tranh nhau mua kỳ mới nhất của truyện tranh “Long Hổ Môn”.
(*) Trà xan sảnh là một loại hình nhà hàng có nguồn gốc từ Hồng Kông với đặc trưng là phục vụ các món địa phương hoặc món Tây nấu kiểu địa phương giá bình dân, dùng kèm cà phê và trà.
Trần Văn Nhã cũng thuận tay mua một cuốn, sau đó đi theo cuối đoàn người giờ cao điểm đợi đèn giao thông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)