“A Nhã, mau dậy đi, ngày đầu đi làm đừng có đi trễ.” Tiếng của mẹ xuyên qua bức tường mỏng manh của nhà tôn.
Trần Văn Nhã mở mắt, nhìn chằm chằm vào những vết nước loang lổ trên trần nhà một lát. Xuyên không đến Hương Cảng thập niên 90 đã nửa tháng, mỗi sáng cô vẫn cần vài giây để thích nghi, xác định bản thân thật sự đã trở thành con gái cả của gia đình thầy bói dỏm này.
Cô vốn là đại sư Huyền Môn hàng đầu thế kỷ 21 vì cứu nhân loại mà tuẫn đạo, vốn tưởng rằng sẽ hồn phi phách tán dưới thiên lôi, không ngờ khi mở mắt ra lần nữa chẳng những không chết, trái lại còn có một thân phận mới.
Cô lờ đi tiếng kêu cót két vì quá tải của chiếc giường sắt cũ, lấy từ dưới gối ra ba đồng xu, tùy ý ném lên sàn nhà bong tróc sơn.
Trong tiếng leng keng, đồng xu rơi xuống: Đại hung, tai ương huyết quang.
“Chậc.” Trần Văn Nhã bĩu môi, đầu ngón tay vẽ vài đường trong không trung, một lá bùa bình an vô hình lặng lẽ thành hình.
Tuy rằng đã đổi thân phận nhưng cô vẫn giữ thói quen mỗi ngày gieo một quẻ.
“Chị gái lại đang làm phép rồi.” Em gái mơ màng mở mắt, không lấy làm lạ mà xoay người.
Nửa tháng trước khi lần đầu thấy cảnh này, cô bé còn tưởng chị gái mình bị trúng tà, phải biết rằng trước đây chị gái vốn là chiến sĩ chủ nghĩa duy vật duy nhất trong nhà tin tưởng vào khoa học.
Trần Văn Nhã kiễng chân bước qua đống sách vở đầy đất và công cụ xem bói của cha mẹ nhưng không tránh được cuốn sách đọc dở em gái đánh rơi trước khi ngủ, cô đành phải bước sải dài để giữ vững thân hình, khiến mấy tờ vàng mã vương vãi trong góc chịu chút vạ lây.
Mở cửa, trước tiên vái chào về phía trước.
Trong căn nhà tôn chưa đầy mười lăm mét vuông, nơi ngăn nắp nhất chính là bàn thờ Quan Công và Hoàng Đại Tiên trước mắt, được lau chùi sạch bong không một hạt bụi, chỉ có phần đế là có dấu vết sơn lại tỉ mỉ.
“Đúng là trúng tà rồi.” Mẹ bưng bữa sáng đi ngang qua lẩm bẩm: “Trước đây bảo con thắp nén nhang còn khó, dạo này sao đột nhiên trở nên thành tâm thế này?”
Trần Văn Nhã nheo mắt, thầm nghĩ chẳng phải là trúng tà rồi sao?
Lúc ở thế kỷ 21, rõ ràng cô vẫn còn là một đứa trẻ mồ côi.
Vệ sinh cá nhân xong, thay bộ cảnh phục mà mẹ đã chuẩn bị sẵn cho cô từ sớm, trong gương, cô trong bộ cảnh phục trông thật anh dũng hiên ngang nhưng lại có chút thẫn thờ.
Một đại sư học được một thân bản lĩnh Huyền Môn, giờ đây bỗng nhiên lại phải làm cảnh sát.
Cô thuận tay điều chỉnh lại xâu tiền đồng đặt sai vị trí trên gương, qua gương thấy cha đang bưng một chậu quần áo đã giặt xong đi ra, khi nhìn lướt qua trán ông, ánh mắt cô khựng lại, cũng không phải vấn đề gì lớn, chỉ là ấn đường ẩn hiện chút vận đen.
“Cha, ăn cơm trước đã.”
Trần Hữu Thắng bị con gái gọi lại, thuận tay đặt quần áo chuẩn bị phơi bên cạnh bàn, lúc ăn sáng, trên lầu đột nhiên hắt xuống một chậu nước, bắn vào mái che kêu rào rào.
“Ái chà, may mà chưa phơi nếu không lại phải giặt lại, cái thằng lỏi này lại hắt nước xuống lầu.”
“Đã bảo ông sửa cái mái che bên ngoài từ sớm rồi mà.” Mẹ cô, bà Hoàng A Phượng oán trách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)