Đối diện bên đường, một đôi tình nhân đang quấn quýt bên nhau mặc kệ ánh nhìn của người qua đường. Họ thậm chí còn chẳng màng đến xung quanh mà trao nhau nụ hôn nồng nhiệt, dáng vẻ dính lấy nhau như thể không gì có thể chia cắt.
Hai người kia, Thẩm Tích Chu đều biết rõ.
Chẳng những biết, mà dù họ có hóa thành tro cô cũng nhận ra được.
Kẻ nam người nữ ấy, một là Tiết Duyệt, kẻ còn lại chính là Chu Lệnh.
Một người là em gái cùng cha khác mẹ, người kia lại là vị hôn phu của cô. Trước khi trọng sinh, chính cô đã bắt gian hai kẻ này ngay trên giường. Lúc đó, Tiết Duyệt còn độc địa thề thốt rằng nhất định phải khiến cô phải chết.
Và rồi sau đó, cô chết thật.
Dù chuyện này có phải do một tay Tiết Duyệt dàn dựng hay không thì chắc chắn ả ta không thể thoát khỏi can hệ, và cả gã đàn ông kia cũng vậy.
Tuy rằng hiện tại trọng sinh vào thân xác Thẩm Tích Chu cũng không đến nỗi quá khổ sở, nhưng cô vẫn yêu bản thân của trước kia hơn. Cô bị chết một cách không minh bạch như vậy, bảo cô sao có thể không hận cho được!
Thế mà đôi cẩu nam nữ này lại trơ trẽn đến mức này, ngay khi cô vừa "chết", chúng đã lập tức công khai bên nhau một cách quang minh chính đại. Chẳng lẽ chúng thật sự nghĩ rằng người chết thì dễ bị bắt nạt sao?
Gương mặt Thẩm Tích Chu vẫn tĩnh lặng như nước, thậm chí khóe môi còn thấp thoáng ý cười, nhưng sâu trong đôi mắt đen nhánh kia là một ngọn lửa đang bùng cháy, dường như muốn thiêu rụi tất cả.
Thẩm Văn Sơn tuy không hiểu tại sao Thẩm Tích Chu bỗng nhiên lại có hứng thú với một đôi tình nhân trên phố, nhưng ông vẫn làm tròn bổn phận, đưa mắt nhìn theo hướng cô chỉ. Sau một hồi suy ngẫm, ông lập tức nhớ ra danh tính của họ.
Chỉ là khi vừa nhận ra, sắc mặt ông hơi khựng lại. Thẩm Duyên cũng phát hiện ra vẻ kinh ngạc thoáng qua trên mặt Thẩm Văn Sơn, liền lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Thưa tiên sinh, người phụ nữ kia là con gái thứ hai của Tiết Liêu. Còn người đàn ông kia..." Thẩm Văn Sơn nhìn kỹ lại để xác nhận rồi mới nhếch môi đáp: "Hình như là con trai nhà họ Chu."
"Chu gia nào?" Họ Chu vốn rất phổ biến, ở C quốc cũng có vài tập đoàn tài chính mang họ này, Thẩm Duyên nhất thời không nhớ ra ngay được.
"Chính là Chu gia có hôn ước với đại tiểu thư nhà họ Tiết đấy ạ." Thẩm Văn Sơn cố gắng giữ biểu cảm tự nhiên, dù trong lòng không giấu nổi vẻ khinh miệt.
Thẩm Tích Chu vẫn giữ im lặng, nhưng khi nghe đến đây, cô khẽ nhếch môi cười nhạt, buông một câu bâng quơ: "Chuyện này diễn ra y như phim truyền hình vậy nhỉ."
Sự chú ý của Thẩm Duyên không đặt vào mấy chuyện bát quái này. Ông nhíu mày suy nghĩ một lát rồi quay sang hỏi Thẩm Văn Sơn: "Đã tìm thấy thi thể của đại tiểu thư Tiết gia chưa?"
"Vẫn chưa ạ." Thẩm Văn Sơn lắc đầu: "Ngã xuống từ độ cao như thế, xe lại cháy rụi, e là thi thể cũng đã hóa thành tro bụi rồi."
Sự thù hận trong lòng chưa bao giờ mãnh liệt đến thế, nó giống như dòng nham thạch nóng bỏng, chỉ chực chờ phun trào để thiêu chết kẻ thù.
Thẩm Tích Chu nghiến chặt răng, cố gắng nuốt ngược cơn giận dữ đang sục sôi vào lòng.
Cô chậm rãi hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở hắt ra.
Thẩm Tích Chu, không cần vội, mọi chuyện cứ từ từ. Mình nhất định sẽ khiến những kẻ đã khinh bỉ, lừa dối và phản bội mình phải sống không bằng chết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


