Cô nhân viên nhỏ chẳng dám dừng lại lấy hơi, cứ thế tuôn ra một tràng liên tục. Tuy nói nhanh nhưng lời lẽ lại vô cùng rõ ràng, khiến những người xung quanh đều nghe được rành mạch không sót một chữ.
Sắc mặt Thẩm Duyên lập tức trở nên khó coi. Ông khẽ nheo mắt lại, tỏa ra một luồng áp lực nặng nề. Thẩm Phi Lan dù có sợ cha mình đến mấy thì cũng là người hiểu ông nhất, vừa thấy biểu hiện này, bà ta liền biết Thẩm Duyên đang thực sự nổi giận.
Không kịp suy nghĩ nhiều, bà ta vội vàng lên tiếng cắt ngang lời cô nhân viên bằng giọng lạnh lùng:
“Cô đừng có mà ngậm máu phun người! Trân Trân nhà chúng tôi vốn cao quý đoan trang, lời nói việc làm đều đúng mực, sao có thể thốt ra những lời thô tục không ra thể thống gì như vậy được…”
Thẩm Duyên đã không còn kiên nhẫn để nghe thêm nữa. Ông nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng sâu sắc. Đứa con gái này của ông, rốt cuộc là vì năm xưa ông thiếu sự dạy dỗ nên mới trở thành hạng người nông cạn thế này sao?
“Thật là hồ đồ!” Thẩm Duyên đột ngột mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm bắn thẳng về phía Thẩm Phi Lan.
Mọi lời định nói của Thẩm Phi Lan tức khắc nghẹn lại nơi cổ họng. Bà ta không dám thốt thêm nửa lời, đến thở mạnh cũng không dám, cứ thế đứng chết trân tại chỗ.
Đừng nhìn Thẩm Phi Lan ở bên ngoài luôn đóng vai một quý bà sang trọng, kỳ thực trước mặt Thẩm Duyên, vẻ lúng túng, sợ hãi của bà ta trông thật chướng mắt. Ánh mắt Thẩm Tích Chu bất động thanh sắc lướt qua Thẩm Phi Lan đang im như ve sầu mùa đông và Cao Minh Triết, sau đó cô khẽ rũ mi mắt, che giấu đi tia giễu cợt trong lòng.
Thẩm Duyên đứng dậy: “Xem ra Tuyết Trân cũng chẳng gặp đại nạn gì, các người cứ ở đây mà chờ đi.”
Nói xong, ông xoay người định rời khỏi bệnh viện.
Thẩm Phi Lan làm sao cam tâm nuốt trôi cục tức này, mà Cao Minh Triết lại càng không. Gã vừa bị Thẩm Tích Chu vật thẳng xuống đất trước mặt bao nhiêu người, ngã một cú sấp mặt đau đớn, đây quả thực là mối nhục khắc cốt ghi tâm. Hơn nữa, cảm giác không thể khống chế được Thẩm Tích Chu khiến gã mất đi lý trí, buột miệng gọi lớn: “Thẩm lão!”
Thẩm Duyên dừng bước, hơi nghiêng nửa khuôn mặt nhìn Cao Minh Triết. Ban đầu ông thấy thanh niên này cũng coi là biết điều, hiện tại nhìn lại, quả thực là quá tệ hại.
Dù trong lòng đã bắt đầu chướng mắt Cao Minh Triết, Thẩm Duyên vẫn giữ thái độ bình thản hỏi: “Cậu còn việc gì sao?”
Cao Minh Triết nhìn về phía phòng cấp cứu, rồi lại nhìn Thẩm Tích Chu đang khép nép đi theo sau Thẩm Duyên với vẻ ngoan ngoãn. Lửa giận trong lòng gã bùng lên như thiêu như đốt, gã hạ thấp giọng, cố kìm nén sự phẫn uất mà cung kính nói: “Thẩm lão, chuyện này vẫn chưa làm rõ trắng đen, sao có thể để hung thủ cứ thế mà đi được ạ!”
“Hung thủ?” Thẩm Duyên nhướng mày, giọng nói không lộ ra chút cảm xúc nào. Ông bình thản nhìn Cao Minh Triết một lượt, rồi thản nhiên buông một câu: “Vậy cậu cứ gọi người tới mà bắt con bé đi.”
Cao Minh Triết nghẹn họng, không thốt nên lời. Gã làm sao dám? Cho gã thêm mười lá gan gã cũng chẳng dám động vào người mà Thẩm Duyên đang bảo vệ.
Thẩm Duyên quay sang nói với Thẩm Phi Lan: “Phi Lan, ta nhớ trước khi con xuất giá, ta đã từng nói với con, một người phụ nữ ở nhà chồng có sống tốt hay không, phải dựa vào cái gì, con còn nhớ chứ?”
Thẩm Phi Lan bất ngờ bị điểm danh, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Bà ta nuốt nước bọt, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Dạ… phải xem nhà ngoại có hiển hách hay không, và xem người phụ nữ đó có được nhà ngoại nể mặt hay không ạ.”
“Tốt lắm, xem ra con vẫn chưa quên.” Thẩm Duyên gật đầu, “Vậy thì hãy nhớ cho kỹ. Nếu còn để những chuyện không biết điều như thế này xảy ra, lại còn gây hấn với người Thẩm gia…”
Thẩm Duyên không nói hết câu, chỉ khẽ cười nhạt một tiếng. Ông giơ tay vỗ vỗ lên vai Thẩm Phi Lan, rồi dứt khoát xoay người rời đi.
Thẩm Tích Chu nhìn Thẩm Phi Lan, khóe môi khẽ cong lên một độ cong đầy ẩn ý.
Thẩm Duyên bỗng dừng lại, quay đầu nhìn Thẩm Tích Chu: “Tích Chu, còn đứng đó làm gì? Ta cho cháu ra ngoài đi dạo phố, mà cháu lại đi dạo phố kiểu này sao? Bài tập tuần này, cháu làm gấp đôi cho ta!”
“Vâng ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


