"Bác sĩ! Bác sĩ đâu! Trân Trân của tôi thế nào rồi?"
Đây coi như là lần đầu tiên Thẩm Tích Chu gặp Thẩm Phi Lan. Cô đã nghe nói từ lâu rằng Thẩm Duyên vô cùng dung túng cho cô con gái này, giờ tận mắt chứng kiến mới thấy quả nhiên danh bất hư truyền. Nhìn cái bộ dạng cao cao tại thượng, chỉ thiếu điều chỉ thẳng vào mũi vị bác sĩ thực tập kia mà mắng chửi, Thẩm Tích Chu thầm nghĩ Thẩm Phi Lan này đúng là đã bị nuôi hỏng rồi.
Phải biết rằng, một người phụ nữ thực sự thuộc giới thượng lưu, dù trong lòng có bất mãn đến đâu thì khi đối xử với người ngoài vẫn luôn giữ được vẻ tao nhã, lễ độ. Làm gì có ai lại mang cái bộ dạng đanh đá, chanh chua thế này.
Trong lúc đó, Thẩm Duyên vẫn luôn âm thầm quan sát biểu cảm của Thẩm Tích Chu. Nói cũng lạ, kể từ sau sự việc lần trước, đứa cháu gái này dường như đã thay đổi hoàn toàn tính nết, mỗi cử chỉ của cô đều khiến ông có chút không nhìn thấu được.
Thẩm Tích Chu thu hồi ánh mắt từ phía "người đàn bà thép" Thẩm Phi Lan, khóe môi thoáng nhếch lên một đường cong đầy ẩn ý. Thẩm Duyên nhìn thấy nụ cười nhạt gần như không thể nhận ra ấy, bất giác ông cũng cảm thấy hành động của Thẩm Phi Lan lúc này vô cùng chướng mắt. Ông mở miệng gọi Thẩm Phi Lan một tiếng, nhưng bà ta đang hăng máu nên chẳng nghe thấy gì. Ngược lại, Thẩm Văn Sơn đang đợi bên cạnh vội vàng tiến lên tách Thẩm Phi Lan ra, giải cứu cho vị bác sĩ thực tập trẻ tuổi.
Thẩm Phi Lan với đôi mắt đỏ hoe đi tới trước mặt Thẩm Duyên, bà ta rụt rè chào hỏi ông. Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Phi Lan luôn rất sợ Thẩm Duyên. Thật ra, người trong cái nhà này ai cũng sợ vị đại gia trưởng ấy, hễ thấy ông là như chuột thấy mèo.
Thẩm Duyên chỉ "ừ" một tiếng lạnh nhạt, xem như đáp lại lời chào của bà ta.
Thở phào một cái, Thẩm Phi Lan ngay sau đó liền liếc xéo Thẩm Tích Chu vừa mới đứng dậy. Tức thì, ngọn lửa giận trong lòng bà ta lại bùng lên dữ dội. Thế nhưng vì nể sợ Thẩm Duyên đang ngồi cạnh, bà ta không dám xông lên tát Thẩm Tích Chu hai cái, chỉ có thể nén giận, mắng xối xả vào mặt cô.
"Thẩm Tích Chu! Mày làm cái trò gì vậy hả? Mày với Trân Trân là chị em, có mâu thuẫn gì mà không bỏ qua được, vậy mà mày dám khiến nó phải vào viện cấp cứu! Sao con bé này lại tâm xà khẩu Phật, tàn nhẫn như thế chứ! Đúng là hạng có mẹ sinh mà không có mẹ dạy! Chẳng có chút gia giáo nào cả!"
Mặc dù mẹ ruột của Thẩm Tích Chu chưa bao giờ được Thẩm Duyên thừa nhận, nhưng đó là chuyện nội bộ của Thẩm gia, không có nghĩa là người khác có thể tùy tiện lôi ra làm nhục.
Thẩm Duyên là người cực kỳ trọng thể diện và bao che khuyết điểm. Có những ranh giới, ngay cả con gái ruột như Thẩm Phi Lan cũng không được phép chạm đến.
Ngay khi nghe thấy những lời đó, Thẩm Duyên khẽ ho một tiếng. Ông ngẩng đầu nhìn con gái, ánh mắt sắc lẹm như mũi kiếm phóng thẳng về phía bà ta. Thẩm Phi Lan tuy đang mắng nhiếc Thẩm Tích Chu nhưng vẫn luôn để ý sắc mặt của cha mình. Vừa nghe thấy tiếng ho và chạm phải ánh mắt ấy, bà ta lập tức im bặt, hệt như một con gà trống đang gáy thì bị người ta bóp nghẹt cổ.
Thẩm Tích Chu khẽ nhướng mày. Quả nhiên, Thẩm Duyên mới là "ông trùm" thực sự của Thẩm gia. Thu phục được Thẩm Duyên đồng nghĩa với việc nắm thóp được cả Thẩm gia, phán đoán của cô không sai một li nào.
"Bá mẫu, Trân Trân thế nào rồi? Có nghiêm trọng lắm không?" Đúng lúc này, một giọng nói mà Thẩm Tích Chu không thể nào quên từ xa truyền đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


