"Gì cơ?" Bà Chu trừng mắt trách Trịnh Hồng: "Con... Con mà nói sớm thì tốt biết mấy, thật là!"
Bà Chu thầm hiểu kể cả lúc đó có nói ra thì cũng chưa chắc chuyện này đã được chú ý. Như bà từng nói ai mà ngờ lại có người đổi con gái bao giờ, người ta toàn coi con trai như bảo bối thôi.
"Con... Con cũng không nghĩ chuyện này có thể xảy ra." Trịnh Hồng ngại ngùng nói. Nghĩ lại em chồng bao năm nay đối xử tốt với cả nhà, nếu chuyện hoán đổi con này thực sự xảy ra dưới mắt mình, thì bản thân cũng sẽ tự trách mình đến chết.
…
An Tri Hạ đang thương lượng với Chu Chi Chi muốn mượn tạm một bộ quần áo và rửa ráy qua. Cô đã phải chạy trốn trên núi, bị thương sau khi vật lộn với lão già rồi lăn từ sườn núi xuống, giữa đường còn ngủ nhờ ở nhà một người đàn ông xa lạ. Quần áo trên người đã rách nát, chỉ miễn cưỡng che được thân.
Còn mái tóc rối bù như tổ quạ cùng làn da bị trầy xước vì cành cây. Nếu không xử lý sạch sẽ, cô không thể nằm trên giường của người ta được, chẳng lẽ lại làm bẩn giường của họ.
Chu Chi Chi cũng hiểu rõ điều đó nên đồng ý giúp cô tắm rửa, còn đưa cô vào phòng tắm để gội đầu.
Nhưng vết thương trên người An Tri Hạ nhiều đến mức ghê người. Tay cô chi chít vết thương do cành cây cào xước khi chạy xuống núi, còn trên người đầy những vết bầm tím, nhìn thật đau lòng.
Chu Chi Chi là một cô gái tốt bụng. Cô ấy bưng nước giúp An Tri Hạ lau sạch những chỗ không bị thương.
An Tri Hạ vuốt mái tóc khô xơ của mình. Nhiều chỗ tóc đã rối cứng lại, dù rửa sạch bằng nước cũng không gỡ được.
"Chị, em vừa thấy trong phòng chị có kéo, có thể cho em mượn được không?"
Chu Chi Chi đoán ra ý đồ của An Tri Hạ. Thấy tóc cô thực sự quá rối, đành gật đầu. "Em chờ chút."
Sau khi mang kéo đến, thấy An Tri Hạ cứ cắt tóc càng ngày càng ngắn, Chu Chi Chi khuyên: "Nếu em cắt ngắn quá thì trông sẽ xấu lắm, để chị giúp em cắt cho đẹp nhé?"
"Cảm ơn... Chị."
An Tri Hạ do dự một chút rồi gọi Chu Chi Chi là "chị". Cô không biết mình hay Chu Chi Chi lớn tuổi hơn nhưng thấy Chu Chi Chi cao hơn mình, lại trông có vẻ trưởng thành hơn nên cô xưng hô như vậy.
An Tri Hạ cắt tóc ngắn đến ngang cổ. Mái tóc vốn khô vàng, xơ rối, giờ mới vừa được gội, còn ướt đẫm, bết dính trên da đầu. Trên người cô mặc bộ quần áo rộng thùng thình của Chu Chi Chi, trông thật buồn cười khi bộ quần áo quá cỡ không vừa với cơ thể gầy yếu của cô. Tuy vậy, bộ dạng lúc này của cô đã không còn hù dọa người khác như lúc vừa đến.
Cô lặng lẽ đi theo sau Chu Chi Chi cúi đầu với vẻ mặt ngoan ngoãn và có phần đáng thương.
Nhìn một màn này từ ngoài cửa, bà Chu không khỏi thấy lòng đau nhói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


