Nhưng thật không ngờ điều này lại khiến tiểu Thảo quay về trước, thậm chí cô còn biết về thân thế của mình và tìm về Chu gia.
“Mỹ Vân, con giải thích rõ cho ba!” An Kính Chi nghiêm giọng khiến An Mỹ Vân giật mình nhanh chóng hoàn hồn. Khi ngẩng đầu lên, cô ta thấy ông đang cùng An Tri Hạ đi vào phòng khách.
Liễu Linh tranh thủ đón lấy bé Văn Thanh từ An Tri Ngang và tìm một lý do để rút lui về phòng.
Cô ấy và An Mỹ Vân chưa bao giờ có mối quan hệ tốt đẹp. Những năm đầu mới cưới, cô ấy thường bị cô em chồng này làm khó dễ. Vì cuộc hôn nhân với An Tri Khánh là do người lớn sắp đặt, vốn không có tình cảm mà chồng lại quanh năm đi vắng nên cô ấy chỉ có thể nuốt ấm ức vào trong.
Nhưng vài năm gần đây, An Mỹ Vân bỗng thay đổi và trở nên đối xử rất tốt với cô ấy. Liễu Linh vẫn nghĩ đó là nhờ việc cô ấy sinh cho nhà An gia một đứa cháu trai.
Chỉ đến mấy ngày trước, khi cô ấy biết rằng An Mỹ Vân không phải là con ruột của gia đình, hơn nữa đã biết thân phận của mình từ hai năm trước và vẫn liên lạc với cha mẹ ruột, cô ấy mới ngộ ra nhiều điều.
Cô em chồng vừa trở về này xem ra không phải kẻ dễ bắt nạt. Dù sao chuyện trong nhà đã có cha mẹ chồng lo liệu, cô ấy tốt nhất nên tránh xa những rắc rối này để không bị liên lụy.
Trong phòng khách, An Kính Chi ngồi xuống, còn mọi người khác đều đứng.
Ông đã già yếu, sức khỏe không thể so với người trẻ. Ngồi xe lâu như vậy nên đôi chân ông bắt đầu đau nhức.
Bỗng nhiên, ông nghĩ đến việc Cao gia đã không chăm sóc tốt cho con gái mình. Nhìn An Tri Hạ gầy gò yếu ớt, ông đoán rằng sức khỏe cô chắc cũng không khá hơn là bao nên ông mời cô ngồi xuống nói chuyện.
An Tri Hạ cũng không khách sáo. Dù cô không phải là người lái xe nhưng ngồi xe suốt quãng đường dài cũng khiến cô không thoải mái.
An Mỹ Vân lén nắm chặt tay, trong lòng đầy ghen tị.
Nói gì mà con cái đều bình đẳng, rõ ràng khi tiểu Thảo vừa trở về đã được đối xử khác hẳn. Điều đó không phải quá rõ ràng sao?
An Mỹ Vân không nghĩ mình đã làm sai. Tiểu Thảo trở về chính là để cướp đi cuộc sống của cô ta. Nếu cô ta không phản kháng, kết cục của cô ta sẽ chẳng khác gì kiếp trước, bị người ta bắt nạt và chết trong sự hèn mọn.
“Ba, sợi dây chuyền này đúng là của Cao Nhị muội đưa cho con. Nó bảo đây là đồ của mình, con thật sự không biết đó là của chị Tiểu Thảo. Nếu không con đã không đeo nó hôm nay. Thời kỳ này…” An Mỹ Vân cắn môi dưới rồi nói tiếp: “Thực ra con đeo sợi dây này cũng là để trả lại cho chị Tiểu Thảo. Chỉ là không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp như vậy, đây vốn là đồ của chị ấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


