Cũng không trách người đàn ông kia hôm đó nhìn cô với biểu cảm như thấy ma.
An Tri Hạ thường xuyên nhớ đến người đàn ông đó, cảm thấy rất áy náy. Mặc dù mặt anh rất tối nhưng dưới ánh trăng, đường nét gương mặt khá ưa nhìn.
Hơn nữa, ngực anh đầy máu, rõ ràng bị thương nặng.
Chỉ là anh xui xẻo gặp phải cô trong tình trạng đó, còn bị cô lợi dụng.
Ngày đó, An Tri Hạ lăn từ sườn núi xuống, khi tỉnh dậy trời đã sáng. Cô liền vội vàng rời đi mà không kịp xem anh đã được cứu chưa, hoặc liệu anh còn sống hay không.
Cô chỉ hy vọng anh vẫn bình an, đừng trách cô đã không kiểm soát được bản thân mà làm ra chuyện đó.
“Chỉ là một bộ quần áo thôi mà, đợi về nhà mẹ sẽ may cho chị ấy một bộ mới.” An Tri Ngang nhìn thoáng qua sau lưng, không thể tưởng tượng nổi cảnh em gái mình đã phải chịu đựng khi bị truy đuổi. Lăn từ trên núi xuống và còn phải tự mình gắng gượng trở về. Khi đó, cô chắc hẳn tuyệt vọng đến mức nào.
Biết vậy, hắn đã sớm đến đón em gái về nhà, thay vì chờ đợi và điều tra cái gọi là sự thật.
Còn gì có thể đáng tin hơn tình thân máu mủ chứ?
Em gái ruột của hắn, người đã ở cùng hắn trong bụng mẹ suốt tám tháng. Ngay từ ánh mắt đầu tiên, hắn đã cảm thấy thân thiết. Cảm giác này hoàn toàn khác khi đối mặt với An Mỹ Vân.
Giống như cùng một biểu cảm tủi thân nhưng khi là An Mỹ Vân, hắn chỉ thấy phiền phức. Còn khi là em gái mình, hắn lại cảm thấy xót xa, chỉ muốn làm tất cả để em vui vẻ.
Tất nhiên, cũng vì một điều khác biệt rõ ràng. Sự tủi thân của An Mỹ Vân phần lớn là giả vờ, còn em gái hắn đã thật sự phải chịu đựng sự tủi nhục suốt nhiều năm qua.
“Tri Hạ, đợi về nhà, anh tư sẽ dẫn em đi mua quần áo mới, thật nhiều quần áo…” An Tri Ngang nói mà không nhận ra bản thân anh ấy cũng vẫn đang ăn bám gia đình.
“Dạ.”
An Tri Hạ mỉm cười dịu dàng. Nếu có thể, cô muốn gặp lại người đàn ông kia. Chỉ một lần thôi, không phải vì có ý đồ gì khác mà chỉ để xác nhận rằng anh vẫn ổn. Anh vốn đã bị thương nặng, mong rằng không phải vì cô mà mất mạng.
“Cảm ơn anh tư, anh thật tốt.” Những lời này dường như cô đã nói nhiều lần nhưng ngoài lời cảm ơn, cô thật sự không biết phải diễn đạt cảm xúc của mình ra sao.
Buổi chiều hôm ấy, người đi vào thành phố không đông, họ dễ dàng đưa xe đạp lên xe khách mà không phải chen chúc.
An Kính Chi mua vé cho ba người rồi ngồi xuống cạnh An Tri Hạ, còn An Tri Ngang ngồi ở phía bên kia.
“Tri Hạ, nhân lúc có thời gian, ba nói qua một chút về tình hình gia đình mình nhé?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


