Nhưng người vốn dĩ nên hưởng thụ những điều đó lại vì sự sai lầm của gia đình và âm mưu ghê tởm của nhà họ Cao mà phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực không đáng có.
Giờ khắc này, An Tri Ngang đột nhiên cảm thấy đặc biệt ghét An Mỹ Vân.
"Em gái, anh tư hôm nay không phải muốn cầu xin em điều gì. Anh chỉ muốn nói cho em biết rằng chúng ta mới là những người có huyết mạch tương liên. Nếu em thật sự không thích An Mỹ Vân ở trong nhà, anh sẽ về nói với mẹ. Anh cả hiện tại không có ở nhà nhưng anh sẽ tìm anh hai và anh ba để cùng nói chuyện. Dù sao đi nữa cũng không thể để em bị ủy khuất. Nếu mẹ không đồng ý, anh sẽ đưa em đến sống cùng ông bà nội. Bà nội vốn dĩ đã không thích An Mỹ Vân, bà từng nói cô ta quá tính toán, không giống người nhà An gia chúng ta. Không ngờ bà đã nói đúng, cô ta quả thực không phải là người nhà chúng ta. Nếu bà nội gặp em, chắc chắn bà sẽ yêu thương em. Khuôn mặt này của em, dù trông rất giống mẹ nhưng đôi mắt của em lại cực kỳ giống bà nội khi còn trẻ. Anh đã từng thấy ảnh chụp của bà nội hồi trẻ..."
Hôm nay An Tri Ngang nói rất nhiều, không biết nên nói gì và không nên nói gì, hắn cứ thế mà nói hết ra.
Hắn có thể nhìn thấy khi cha nói rằng muốn An Mỹ Vân ở lại, trong ánh mắt của em gái đã lóe lên một tia thất vọng.
"Không phải, em tất nhiên tin anh tư. Chỉ là từ nhỏ đến lớn, em chưa từng được ai quan tâm yêu thương nên trong lòng có chút không thể tin được rằng mình cũng có người thân yêu thương mình."
An Tri Hạ nói xong thì nhẹ nhàng rút cánh tay ra khỏi tay An Tri Ngang bởi vì chỗ anh ấy nắm lấy vừa vặn là vết thương trên tay cô.
Dù vết thương đã bắt đầu lành nhưng khi bị nắm lấy, cô vẫn cảm thấy hơi đau.
An Tri Ngang lập tức nhận ra động tác né tránh của An Tri Hạ, ánh mắt hắn trầm xuống. Hắn kéo tay cô lại, cẩn thận xắn tay áo lên và ngay lập tức nhìn thấy những vết thương chằng chịt trên cánh tay. Có vết mới, có vết cũ, và nhiều vết đã lành nhưng để lại sẹo.
Hắn đau lòng đưa ngón tay chạm nhẹ vào những vết sẹo ấy, trầm giọng hỏi: "Có đau không?"
An Tri Ngang vốn là đứa nghịch ngợm nhất trong nhà, từ nhỏ cũng bị đánh không ít nhưng chưa bao giờ bị đánh đến mức độ này. Nhìn những vết sẹo trên người cô, hắn có thể hình dung được những trận đòn tàn nhẫn mà cô đã phải chịu đựng trước đó.
"Không đau nữa." An Tri Hạ bình tĩnh rút tay về, dùng tay áo che lại cánh tay mình.
Linh hồn cô đã lang thang suốt 100 năm, giờ được sống lại ở tuổi 18. Ngoại trừ những ký ức khắc sâu trong lòng, nhiều chuyện cô đã dần quên lãng.
Nhưng cô vẫn nhớ mơ hồ rằng khi còn nhỏ, tuy có bị phạt nhưng chưa bao giờ bị đánh nặng. Chỉ đến khoảng hai năm gần đây, sau khi An Mỹ Vân trọng sinh, vợ chồng nhà họ Cao mới sợ sự việc bị bại lộ và từ đó ngày càng tra tấn, hành hạ cô không thương tiếc.
An Tri Hạ chìm đắm trong ký ức thật lâu không thể thoát ra được. Biểu cảm của cô rơi vào mắt An Tri Ngang khiến hắn càng thêm đau lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
