Lâm Tri nói với giọng khẳng định chắc nịch khiến trời đất quanh Chu Huệ Hà như sụp đổ. Ả vô cùng hối hận. Tối qua không nên nói với đứa em trai vừa ra khỏi trại tạm giam rằng Lâm Tri định đến đơn vị đòi lẽ phải. Thực ra ả đã liên hệ xong với Vưu lão tam, chỉ cần ả và hắn là có thể xong việc nhưng em trai cứ đòi tận mắt nhìn thấy kết cục của con góa phụ này nên ả mới để em trai đi.
Ả vẫn hằng chờ đợi mười mấy năm sau, mỗi dịp lễ Tết sẽ đến cái huyện hẻo lánh đó, nói với con góa phụ bị đánh gãy chân rằng mấy đứa con của nó đang làm những đứa con hiếu thảo một cách ngu dốt, chúng nó phải phụng dưỡng kẻ thù như thế nào, lúc đó chắc chắn sẽ sảng khoái đến chết. Nhưng Lâm Tri đã trở về, chứng tỏ em trai ả đã gặp chuyện, còn cả Vưu lão tam nữa, liệu hắn có khai ra ả không?
Càng sợ hãi, ả càng cố tỏ ra bình tĩnh, bày ra dáng vẻ của một trưởng phòng: "Công việc này ai phê duyệt cho mày? Không có chữ ký của tao, mày đừng hòng nhận việc."
Lâm Tri vô cùng đắc ý: "Quận trưởng phê duyệt đấy, chị còn tưởng chức vụ của mình lớn hơn cả Quận trưởng sao?"
Làm sao có thể chứ? Thời gian đi về của con góa phụ nhỏ này không đủ để cô đến đơn vị cũ của Chu Thành Phong, hay là cô quay về giữa đường, chạy đi hối lộ Quận trưởng rồi? Thứ cô có thể đem ra chỉ có bản thân mình, chẳng lẽ là dùng thân xác để hối lộ sao? Nếu Lâm Tri quay về giữa đường, vậy thì em trai ả sẽ an toàn.
Chu Huệ Hà bắt đầu thấy may mắn, rồi mỉa mai: "Mày quyến rũ Quận trưởng từ bao giờ thế?"
Chàng trai đưa Lâm Tri đi làm thủ tục nhận việc sợ muốn chết: "Trưởng phòng Chu, chị không được nói bậy bạ đâu."
Chu Huệ Hà không nghĩ ra lý do nào khác, cách dễ nhất để tung tin đồn về phụ nữ chính là vấn đề tác phong: "Chắc chắn là vậy, tôi khẳng định."
Lâm Tri cười ha hả: "Đây là chính chị nói đấy nhé, mau đi mà mách với vợ Quận trưởng, bảo bà ấy đến tìm tôi tính sổ, rồi tố cáo Quận trưởng có quan hệ nam nữ bất chính luôn đi. Quận trưởng đổ đài thì chị chẳng phải sẽ được thăng chức sao, mau đi đi!"
Chàng trai kia chính là em vợ của Quận trưởng, anh rể của anh ta còn chưa từng gặp Lâm Tri, vả lại anh rể đã dặn rồi, sau lưng Lâm Tri có quan hệ rất lớn, đừng sắp xếp việc gì oái oăm kẻo đắc tội người ta mà không biết. Phen này Trưởng phòng Chu thật sự khốn đốn rồi.
Chu Huệ Hà bất chấp: "Mày cứ đợi đấy, tao đi ngay đây."
Sau khi đưa Lâm Tri đi làm thủ tục, chàng trai kia lẻn ra ngoài gọi điện cho chị gái mình, kể lại ân oán giữa Lâm Tri và Chu Huệ Hà. Đồng thời nhấn mạnh lại lời dặn của anh rể, khuyên chị mình đừng để bị người khác lợi dụng mà đi gây chuyện vô cớ.
...
Lâm Tri đã nhận công việc, lương 38 đồng mỗi tháng. Còn có phiếu lương thực, dầu, thịt định mức, tháng sau là có thể lĩnh được rồi.
Cô có vị trí làm việc riêng. Ngày đầu tiên, chẳng ai giao việc cho cô vì mọi người đều bận đi hóng hớt chuyện linh tinh.
Lâm Tri cũng nghe được đại khái ít nhiều. Chu Huệ Hà thực sự đi tìm vợ Quận trưởng và nghe nói đã bị mắng cho một trận. Trước đây hai người có quan hệ rất tốt, lần này trở mặt mắng chửi khiến mọi người đều đoán Lâm Tri thực sự có quan hệ lớn. Chỉ trong một ngày, cô đã chung sống hòa thuận với mọi người, còn có người đến hỏi thăm chuyện em trai Chu Huệ Hà. "Em trai ả trước đây cũng từng biến mất vài ngày để đi làm chuyện chim chuột, lần này thực sự đi cùng đường với cô à? Nếu chết thật thì cũng bớt đi một tai họa."
Lâm Tri đương nhiên sẽ không nói chi tiết: "Trên đường đúng là có gặp qua, nhưng hắn ở đâu thì tôi thực sự không biết."
Chu Huệ Hà làm ở đơn vị bao nhiêu năm, cũng có vài người thân thiết. Trong số những người nghe Lâm Tri nói, có một người vội chạy đi báo tin cho Chu Huệ Hà: "Chị Chu, thời đại hòa bình này, một người đàn ông trưởng thành đi ra ngoài không dễ gặp chuyện đâu. Con bé đó đến con gà còn không dám giết, không lẽ nó giết em trai chị được. Chắc em trai chị bị kẹt ở đâu đó thôi."
Chu Huệ Hà từng thấy Lâm Tri bê cối xay, sức lực lớn như vậy, mấy gã đàn ông cũng không phải đối thủ. Cho dù cô không chủ động giết người, thì khi em trai ra tay, liệu cô có lỡ tay giết nhầm không?
Có điều, viện dưỡng lão không cho ả đón người: "Không may rồi, tối qua bệnh tình chuyển biến xấu, không liên lạc được với người nhà nên chúng tôi đành chuyển ông cụ đi nơi khác điều trị trước."
Chu Huệ Hà quát tháo: "Chưa được tôi đồng ý mà đã đưa người đi, tôi sẽ kiện các người!"
Nhân viên điều dưỡng mỉa mai: "Ai lại đi lợi dụng người cha mất trí để đi bán cái ân tình chứ, chị đúng là táng tận lương tâm. Cứ đi kiện đi, tôi không sợ chị đâu."
Đến cả con đường đưa cha ra để lấy lòng người khác cũng không thông, Chu Huệ Hà không còn cách nào, về đến nhà thì chồng đã về trước, cả hai đều sầm mặt.
Chu Huệ Hà vốn đã khó chịu, thấy chồng bày sắc mặt thì nổi đóa: "Mẹ anh sao vẫn chưa nấu cơm? Làm được thì làm, không làm được thì cút xéo về quê đi."
Người đàn ông nén cơn giận: "Căn nhà đơn vị của cô chia chẳng phải đã cho em trai cô ở rồi sao? Đây là nhà đơn vị của tôi chia, có đi thì cũng là cô cút đi."
Chu Huệ Hà khinh bỉ người đàn ông này: "Nếu không phải năm đó tôi nhìn trúng anh, thì một thằng nghèo kiết xác từ nơi khác đến như anh có thể trụ lại Bắc Kinh được không? Không có quan hệ của cha tôi, anh có lên được chức trưởng bộ phận không? Tất cả những gì anh có đều là do nhà tôi cho, anh nợ tôi cả đời, không có tư cách dùng giọng đó nói chuyện với tôi."
Trước ngày hôm nay, bà mẹ chồng luôn nhẫn nhục chịu đựng, vì hễ để Chu Huệ Hà đi phàn nàn với em trai thì cái tên Chu Chấn Minh sẽ đến đánh con trai bà.
Hôm nay bà không sợ nữa, bà lão xông lên đẩy ả ra: "Nợ cái gì mà nợ? Mày bảo em trai đi tung tin đồn nhảm về đối tượng cũ của nó, hại cả ba người các người, chẳng ai nợ ai cả."
Chu Huệ Hà thực sự cười vì quá tức: "Đợi em trai tôi về, tôi sẽ không để các người sống yên ổn đâu. Tôi muốn ly hôn, tất cả đồ đạc trong nhà, bao gồm cả căn nhà này đều là của tôi. Các người từ đâu đến thì cút xéo về đó đi!"
“Cô không cần con cái nữa sao?" người đàn ông hỏi.
Chu Huệ Hà điên cuồng: "Dòng giống của loại đàn ông hèn hạ như anh, tôi không thèm. Tại sao tôi phải nuôi con cho anh, tự đi mà nuôi lấy."
Bà mẹ chồng cũng thực sự tức phát điên: "Em trai mày chết rồi, không về được nữa đâu."
"Sao các người biết? Có phải các người và con góa phụ Lâm Tri kia cùng hội cùng thuyền hại em trai tôi không? Tôi hiểu rồi, người đàn ông mà Lâm Tri quyến rũ chính là anh đúng không? Muốn ly hôn để cưới người khác chứ gì, tôi sẽ không để anh toại nguyện đâu, tôi sẽ kéo theo cho anh chết thì thôi."
Người đàn ông quát lớn: "Vưu lão tam là kẻ giết người trốn khỏi nông trường, em trai cô chết cùng chỗ với hắn, dính vào chuyện lớn rồi. Đồn công an vừa mới đến đây, nếu cô cũng tham gia thì chủ động tự thú đi. Tôi sẽ đăng báo cắt đứt quan hệ với cô, cô không muốn ly hôn cũng không đến lượt cô quyết định đâu."
Đầu óc Chu Huệ Hà mụ mị đi. Cha ả đã mất trí, những mối quan hệ cũ đều không thèm đếm xỉa đến họ, em trai đã chết, sau này ả biết dựa vào ai?
Chu Huệ Hà lao vào bếp, rồi lao ra, con dao trên tay vung về phía người đàn ông đã đầu ấp tay gối, đâm chém một cách bốc đồng và đầy thù hằn vào người chồng đang muốn cắt đứt quan hệ với mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
