Lãnh đạo cần từ miệng những kẻ này tra ra tổ chức tình báo nằm vùng kia, nên phải khẩn trương đưa chúng đi cứu chữa, không được để chúng chết.
Lâm Tri lùi lại cạnh xe Jeep: "Tiền của mọi người ở đây hết rồi. Có thời gian rỗi mà lo cho kẻ cướp thì chi bằng lo lấy lại tiền mồ hôi nước mắt của mình đi, kẻo bị người khác nhận vơ, không có tiền bắt xe về nhà đâu."
Đám đông lập tức ùa tới. Người phụ nữ dẫn đường lúc nãy chạy nhanh nhất: "Tôi dẫn đường tìm thấy bọn cướp, để tôi nhận trước."
Nhận trước nhận sau cũng vậy thôi. Lâm Tri vẫn muốn đi nhờ xe Jeep ra bến xe, biết đâu lãnh đạo lại mua vé cho nữa? Thế nên Lâm Tri rất chủ động: "Lãnh đạo Hà, mấy tên cướp bị thương này cứ để xe cứu viện đưa đi trước đi ạ. Tôi nhớ rõ số tiền và trang sức bị cướp của từng người, để tôi hỗ trợ các anh trả lại tiền cho họ."
Chính ủy Hà phát hiện ra nhân tài: "Trí nhớ tốt vậy sao?"
Lâm Tri cười: "Mẹ tôi sinh tôi ra thông minh mà."
Chu Thành Phong: "Thông minh mà còn trốn theo trai, suýt bị lừa ra nước ngoài."
Chính ủy Hà với cấp dưới của mình thì chẳng hiền lành gì: "Ai cho cậu lên tiếng? Cậu đi theo xe phía trước, thẩm vấn mấy tên cướp đó, lát nữa tôi muốn một bản báo cáo đầy đủ."
Chu Thành Phong nghĩ thầm chuyện này không giống như đã bàn: "Chính ủy, tôi..." Anh đang định nhận vị hôn thê cơ mà, lãnh đạo đã đồng ý rồi mà.
Chính ủy Hà vỗ vai anh, nói một cách thâm thúy: "Hà Viễn, chúng ta là quân nhân, mệnh lệnh là mệnh lệnh, cứ thế mà thi hành, đừng hỏi nhiều."
Chu Thành Phong lập tức nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, nghiêm trang chào: "Rõ! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"
Lâm Tri nhìn những người quân nhân trên mảnh đất này, lòng dâng lên sự kính trọng.
Có công an và quân nhân đứng bên cạnh đăng ký, Lâm Tri nhìn mặt từng người rồi báo ra những con số chính xác. Những hành khách phía sau, dù có tâm tư riêng hay không cũng đều thành thật khai báo số tiền bị cướp. Phần còn lại chính là của Lâm Tri và người phụ nữ kia.
Lâm Tri muốn đi nhờ xe và Lữ Xuân Linh: người phụ nữ đi cùng cũng vậy.
Hai người đều chưa cho đối phương biết tên nhưng Lữ Xuân Linh đã chủ động tiếp cận lãnh đạo: "Anh chắc là Chính ủy nhỉ, chức quan chắc lớn lắm."
Chính ủy Hà lập tức chấn chỉnh: "Tất cả đều là phục vụ nhân dân."
Lữ Xuân Linh vội xua tay giải thích: "Lãnh đạo hiểu lầm rồi, tôi tên Lữ Xuân Linh, chồng tôi là cán bộ cơ sở ở Bắc Kinh. Cho hỏi hôm nay tôi có được tính là lập công không? Có thể giúp anh ấy thăng chức không?"
Chính ủy Hà làm công tác chính trị đã lâu nhưng chưa từng gặp yêu cầu nào như thế này: "Không có tiền lệ đó. Quân đội không can thiệp vào công việc địa phương, chúng tôi chỉ là quân nhân biên phòng, không giải quyết được khó khăn này của chị."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
