“Em đến rồi!”
Liễu Chí Tân đợi Sở Kim Hạ đến mức cảm thấy một ngày dài như một năm, kích động chui ra từ sau cây hòe, vươn tay muốn kéo lấy cô.
Sở Kim Hạ rụt về phía sau, ánh mắt mang theo chút nghiền ngẫm, đánh giá người đàn ông này.
Dáng người cao gầy, da dẻ tái nhợt, người rất biết cách ăn mặc.
Tóc ngắn, áo sơ mi trắng, quần dài đen, giày Hồi Lực, dáng người thẳng tắp, cho dù có lùi về hai mươi năm sau, cũng không tính là lỗi thời.
Thảo nào có thể làm nguyên chủ mê mẩn đến chết đi sống lại.
Liễu Chí Tân vừa ăn cướp vừa la làng, “Kim Hạ, anh nghe nói người nhà em đến ký túc xá của anh cướp hết hành lý của anh rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Sở Kim Hạ mờ mịt hỏi ngược lại: “Không biết á?”
Không đúng, theo lẽ thường, cô chắc chắn sẽ kể lại chi tiết mọi chuyện, chứ không phải giả ngu.
Liễu Chí Tân nhíu mày không vui lên tiếng hỏi: “Em sao vậy?”
Biết Liễu Chí Tân rất gấp, là Sở Kim Hạ không gấp.
Cô thong thả hành hạ tâm trí của đối phương, hỏi ngược lại: “Tôi làm sao?”
“Em chắc chắn biết bà nội em hôm nay đến thôn kiện anh rồi.” Liễu Chí Tân vừa quan sát thần sắc của Sở Kim Hạ: “Bà ấy chính là không thích em, không muốn để em gả cho anh sống những ngày tháng tốt đẹp.”
“Em gái tư của em hại em, muốn ở chỗ anh nhận sính lễ không trả lại, ngược lại hãm hại anh, bà nội em thật xấu xa!”
“Bây giờ em đi ngay vào thôn nói với những người đó, là bà nội em xúi giục Tứ Nha hại em, bà ấy không muốn để em sống tốt, không muốn để em gả cho anh, lại không nỡ bỏ sính lễ của anh, mới hại anh như vậy.”
Sở Kim Hạ rụt rè: “là tôi không dám đâu, đó là bà nội tôi mà.” Bà lão hung hãn nhất trong thôn.
“Em...” Liễu Chí Tân tức muốn chết, liền dùng biện pháp mạnh: “Nếu em không nói, hai chúng ta liền xong đời!”
“A!” Sở Kim Hạ bị dọa rồi, lùi lại nửa bước.
Liễu Chí Tân nhìn Sở Kim Hạ bằng ánh mắt như nhìn rác rưởi, gằn từng chữ nói: “Lý Tam Nha, em, bẩn rồi!”
“Anh mặc kệ em là bị em gái em lừa, hay là bị bà nội em lừa, nếu tin đồn em và Cố Bách Thanh là thật. Anh liền không cần em nữa!”
Anh ta kiêu ngạo cúi nhìn thiếu nữ, thẳng lưng, giống như một vị thần linh, đang buông lời phán xét thế gian đối với thiếu nữ.
Anh ta khao khát thiếu nữ quỳ trước mặt anh ta, khóc lóc thảm thiết, sám hối lỗi lầm vốn không có của cô, giống như hầu hạ thần linh vậy, ôm hết mọi lỗi lầm vào mình, để anh ta sạch sẽ tinh tươm thoát khỏi vũng nước bẩn này.
Thiếu nữ đổ mồ hôi, tóc mai sau gáy có một lọn bết vào cổ, sau đó chìm vào cổ áo, men theo xương quai xanh tuyệt đẹp uốn lượn đi xuống.
Liễu Chí Tân nuốt nước bọt, lỗ mũi hếch lên trời, hít thở dồn dập, hưng phấn đến cực điểm.
Sở Kim Hạ muốn cho anh ta hai cái tát, là giết người không bằng tru tâm.
Cô là bà tổ chọc tức người khác!
Sở Kim Hạ không những không lộ ra sự sợ hãi và nhu nhược mà anh ta mong đợi, ngược lại ánh mắt linh động, cười tươi như hoa, “Cảm ơn anh, Liễu Chí Tân.”
Liễu Chí Tân suýt chút nữa kinh ngạc rớt cằm, “Ý gì?”
Ánh mắt thiếu nữ như mặt hồ mùa xuân, “Cảm ơn anh đã sắp xếp cho tôi một mối hôn sự tốt như vậy, Cố Bách Thanh vừa cao vừa đẹp trai, còn là anh hùng nhân dân, tôi rất hài lòng. Vừa nghĩ tới sau này có thể gả cho anh ấy, tôi thật hạnh phúc quá!”
Cô thậm chí còn không hề e thẹn mà bật cười thành tiếng.
Cốt truyện này hoàn toàn không ngờ tới!
Liễu Chí Tân tức đến mức tròng mắt đều sắp trừng lồi ra rồi.
Anh ta nhịn không được chửi bới: “Cái đồ đàn bà lẳng lơ này! Cô...”
Anh ta tức chết rồi.
Sở Kim Hạ thay đổi sắc mặt, bĩu môi: “Anh chửi tôi. Lại không phải lỗi của tôi. Tôi mặc kệ anh rồi, anh tự cầu phúc đi.”
Liễu Chí Tân tuyệt vọng rồi, nghĩ đến trong thôn muốn báo cáo lên cấp trên, anh ta liền không thể nào về thành phố được nữa, đây là hậu quả khiến anh ta không thể gánh chịu nổi.
Anh ta cắn răng, đột nhiên quỳ xuống, đưa tay liền tự tát mình hai cái: “Xin lỗi, Kim Hạ, dù sao bây giờ em cũng không yêu anh nữa rồi, tại sao không buông tha cho anh.”
Sở Kim Hạ tò mò nghiêng đầu, ngây thơ vô tà trả lời: “Tôi buông tha cho anh rồi mà. Liễu Chí Tân, tôi đã không cần anh nữa đâu!”
Liễu Chí Tân dùng sức thở dốc, sợ bị tức chết tươi: “Em không cần thì đi nói với người trong thôn, là em không muốn anh nữa, là em lẳng lơ thích Cố Bách Thanh rồi, em đi nói đi, em đi đi.”
Sở Kim Hạ cảnh giác lùi lại một bước: “Tôi không đi, tôi đi rồi người khác đều sẽ trách anh Cố, tôi không nỡ để có người nói xấu anh ấy nửa lời đâu.”
Liễu Chí Tân tức đến mức đầu hơi lắc lư, cảm giác đứng cũng không vững nữa.
Trên mặt Sở Kim Hạ mang theo nụ cười ngọt ngào như mộng ảo, “Sau này tôi sẽ gả cho Cố Bách Thanh, sau này tôi phải sinh cho anh ấy thật nhiều thật nhiều con!”
Cả người Liễu Chí Tân tức đến mức hồn lìa khỏi xác, lung lay sắp đổ!
Không thể thả cô đi, cô đi rồi mình liền xong đời!
Giống như con bạc thua đỏ mắt, Liễu Chí Tân không còn giữ cái vẻ kiêu ngạo thanh lịch ngày thường nữa, lộ ra bộ mặt đê tiện: “Em mà không cứu anh, anh liền đi trước mặt Cố Bách Thanh nói lung tung, nói hai chúng ta chuyện gì cũng đã làm rồi, em cảm thấy anh ta còn cần em nữa không?”
Sở Kim Hạ ngoái nhìn, trong mắt sát ý lẫm liệt!
Mẹ kiếp, ghét nhất là tra nam.
Thiên đường có lối anh không đi, địa ngục không cửa anh xông vào!
Sở Kim Hạ nhìn quanh bốn phía, cây hòe già cành lá xum xuê, xung quanh có đá vụn và đống củi, tĩnh lặng không một tiếng động.
Sở Kim Hạ đột nhiên thổi một tiếng sáo.
“Gâu gâu...”
Con chó vàng lớn trong nhà đột nhiên vẫy đuôi lao ra khỏi cổng sân, quay một vòng trơn tru trở về, đuôi vẫy nhẹ nhàng, ra hiệu xung quanh không có người.
Liễu Chí Tân đắc ý cười khẩy: “Anh mặc kệ em yêu ai, tình yêu của em không đáng một xu, em bắt buộc phải nghe lời anh, nếu không anh liền khiến em thân bại danh liệt!”
Sở Kim Hạ bình tĩnh nói: “Anh cút đi.”
“Cái gì?” Liễu Chí Tân không dám tin, “Em thế mà dám nói chuyện với anh như vậy. Em biết hậu quả không? Em có thể gánh chịu nổi hậu quả này không? Em đừng có mà muốn chết!”
“Nói nhảm nhiều quá!” Sở Kim Hạ cười khẩy.
“Em!”
Đột nhiên một cái bao tải khổng lồ từ trên trời giáng xuống, rơi trúng đầu Liễu Chí Tân, trong nháy mắt trùm kín anh ta từ đầu đến chân.
Trong nháy mắt, Liễu Chí Tân cùng với túi đồ lớn anh ta mang theo đều biến mất tại chỗ.
Sở Kim Hạ đi về, vừa đi vừa vui vẻ ngâm nga hát.
Những hòn đá lớn nhỏ dưới chân thi nhau biến mất, rơi vào không gian, đập mạnh lên người Liễu Chí Tân.
“Cái gì, cô đang làm gì?”
Liễu Chí Tân trong không gian liều mạng kêu thảm thiết, sự kiêu ngạo vừa nãy không thấy tăm hơi!
Anh ta không biết mình đã đổi chỗ, chỉ là muốn dùng tay lấy cái bao tải trên đầu xuống.
là bao tải trùm từ đầu đến chân, là đạo cụ trùm bao tải chuyên nghiệp.
“Cô điên rồi, thả tôi ra.”
Liễu Chí Tân liều mạng gầm thét, muốn tìm lại tôn nghiêm làm đàn ông.
“Tha cho tôi đi.”
“Cứu mạng, cứu mạng!”
“Tôi sai rồi, tôi sai rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)