Tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm nức mũi nhanh chóng lan khắp gian bếp.
“Thơm thật đấy.” Thật ra dì Vương vẫn luôn đứng ngoài phòng bếp, sợ cô vợ mới này không cẩn thận làm cháy cả bếp.
Dì Vương vội xua tay: “Không được không được, món này làm cho cậu chủ mà.”
Đường Kiều Kiều đáp: “Anh ấy đâu ăn hết được nhiều như thế.”
Nói rồi cô dùng tay không gắp lấy một viên bỏ vào miệng. Lớp ngoài giòn thơm, bên trong đậu phụ mềm mịn mọng nước, vẫn còn nóng hổi, hơi nóng phả ra khiến đầu lưỡi hơi tê tê.
Cô vừa thổi vừa ăn, ra hiệu cho dì Vương nếm thử đi.
Càng nhai càng thấy thơm, chút vị cay của tiêu làm nổi bật hương thơm đặc trưng của đậu phụ.
Dì Vương nuốt nước bọt ừng ực, cuối cùng không kiềm được mà phá lệ, lấy đôi đũa khác gắp một viên thử.
Vừa ăn vào, mắt bà trợn tròn – đây là miếng đậu phụ già mà bà ấy vẫn hay mua? Sao hương vị lại khác biệt hoàn toàn với món bà ấy từng làm?
Thật sự quá tuyệt!
“Ngon thật đấy.” Dì Vương không giấu nổi sự thán phục, lần này bà ấy thực sự tin rằng nấu ăn mới là nghề chính của phu nhân.
Đường Kiều Kiều cười đến cong cả mắt. Hiện tại cô có hai niềm vui lớn nhất đời: Một là nấu ăn, hai là trở thành một cô gái nũng nịu.
Xem ra, chuyện này cũng chẳng khó gì.
Làm xong món chả đậu phụ chiên, Đường Kiều Kiều rửa một nắm giá tươi xanh non, phi thơm hành lá và ớt khô, cho giá vào xào lửa lớn, thêm một thìa giấm chua, đảo vài lần rồi nhấc xuống.
Bí đỏ đã được hấp chín mềm, cô dùng muỗng nghiền kỹ thành dạng sệt. Lúc này cháo kê cũng đã nấu ra lớp dầu mịn nổi trên mặt, cô đổ phần bí đỏ nghiền vào nồi, khuấy đều rồi tiếp tục hầm thêm vài phút – món cháo kê bí đỏ xem như hoàn tất.
Dì Vương cảm thấy mình chẳng giúp được gì, lại còn ăn đồ của chủ nhà, trong lòng có phần áy náy nên chủ động bước tới nói: “Phu nhân, để tôi bưng lên cho.”
Đường Kiều Kiều lắc đầu: “Không cần, để tôi tự làm.”
Thẩm Ước nửa nằm trên giường, bụng rỗng tuếch, từng cơn đau thắt truyền đến, miệng thì chẳng có tí cảm giác gì. Mấy món người làm mang lên chỉ khiến anh buồn nôn.
Ấy vậy mà đúng lúc đó, từ dưới lầu lại thoang thoảng mùi thơm lạ lẫm, khiến dạ dày anh càng thêm khó chịu. Không biết người phụ nữ kia lại định giở trò gì?
“Cốc, cốc.” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Là tôi, tôi vào nhé.”
Đường Kiều Kiều không đợi anh trả lời đã đẩy cửa bước vào.
Thẩm Ước lạnh giọng: “Ai cho cô vào?”
Đường Kiều Kiều chẳng buồn dây dưa vấn đề này, đặt khay thức ăn lên bàn rồi bước tới bên cửa sổ, kéo mạnh rèm ra.
“Sao còn đóng rèm? Tôi đã nói rồi, phải thông khí, hứng nắng vào mới tốt cho sức khỏe.”
Ánh nắng rực rỡ từ cửa sổ lập tức tràn khắp gian phòng. Thẩm Ước quen với bóng tối, bất ngờ bị ánh sáng chiếu vào khiến anh không mở nổi mắt, phải mất một lúc mới dần thích nghi.
Vừa mở mắt, khuôn mặt Đường Kiều Kiều đã ở sát ngay trước anh.
Mái tóc cô ẩm ướt rũ xuống một bên vai, khuôn mặt mộc trắng hồng đầy sức sống, đôi mắt đen long lanh như nho đen lấp lánh. Lại gần còn ngửi thấy hương trái cây dịu nhẹ.
Đường Kiều Kiều vẫy tay trước mặt anh: “Ngẩn người gì thế?”
Thẩm Ước ho nhẹ, nghiêng đầu đi: “Cô lại muốn gì?”
“Đem cơm cho anh. Tôi nấu đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)