Đợi thơm lên, cô cho rượu nấu ăn vào, thêm nước nóng, đậy nắp đun lửa to cho sôi, sau đó hạ xuống lửa vừa. Khi gà gần chín thì đổ hạt dẻ vào om tiếp.
Sau đó, Đường Kiều Kiều đập bốn quả trứng, đánh đều rồi xào đến khi vàng ruộm. Cà chua trần nước nóng, bóc vỏ, cắt miếng rồi xào ra nước, tiếp tục cho trứng vào đảo cùng tỏi băm và gia vị.
Trong lúc đợi gà om, cô tranh thủ dùng nấm tràm, nấm hải sản và nấm hương nấu một nồi canh nấm hỗn hợp nóng hổi.
Đợi bày biện đầy đủ các món ra bàn, Đường Kiều Kiều mới bước nhanh lên lầu.
Cô lịch sự gõ ba cái: “Tôi vào nhé.”
Trong phòng tối om, cô lần mò bật đèn. Người đàn ông ngồi tựa đầu giường, vẫn mang dáng vẻ xa cách, như muốn đóng mọi cánh cửa tiếp xúc với thế giới.
“Tôi về rồi.”
Thẩm Ước quay lưng về phía cô, cả người dùng mông đáp lại, như thể đang nói: “Cô về thì liên quan gì đến tôi.”
Đường Kiều Kiều cũng không giận, đảo mắt nhìn quanh phòng rồi đi thẳng đến góc có đặt xe lăn.
Thẩm Ước đã lâu không ngồi xe lăn xuống nhà, phía trên bám một lớp bụi mỏng. Cô lấy khăn ướt lau sạch từng chút một, rồi đẩy thẳng xe đến trước giường anh.
Lúc này Thẩm Ước mới hờ hững liếc mắt nhìn cô, giọng lạnh như băng: “Cô định làm gì?”
“Hôm nay tôi đến công ty một chuyến, định nói với anh một tiếng mà anh ngủ rồi. Sau đó tôi đi mua sắm, đồ trong tủ tôi không mặc được nữa, xấu kinh khủng. Mải đi dạo nên về hơi muộn. Anh chắc đói lắm rồi nhỉ, tôi nấu cơm xong rồi, xuống ăn đi.”
Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại, bất chấp anh mặt nặng mày nhẹ, nổi nóng hay khó chịu, cô vẫn bình thản như không, như thể đấm vào bông – chẳng hề phản kháng cũng chẳng đau đớn, khiến người ta khó lòng phát cáu.
“Không đi, bưng lên đây.”
“Cả ngày nhốt mình trong phòng không thấy ngột ngạt à?”
“Không liên quan đến cô.”
“Anh nghĩ thử xem, ngồi trên giường ăn cơm, mùi thức ăn bám đầy ga nệm, nhỡ đâu còn làm đổ nước canh các kiểu, tối anh lại phải ngủ trên cái giường toàn mùi đồ ăn ấy. Ôi trời cái mùi dầu mỡ đó mà để lâu thì y như dưa muối lên men, vừa chua vừa thối.”
Đường Kiều Kiều bất giác nhớ đến mấy gã đầu bếp trong môn phái, có mấy ông ở bẩn đến mức đồng phục cả tuần không thay, cái mùi toả ra đúng là "chua xộc lên óc", có lần suýt nữa thì khiến cô ngất tại chỗ.
Đàn ông ở bẩn là thứ cô ghét nhất.
Thẩm Ước ban đầu không cảm thấy ăn trên giường có gì sai, nhưng sau khi cô nói thế, trong đầu anh lập tức hiện lên hình ảnh một cái vại dưa muối đang bốc khói, còn mình thì… đang ngâm trong đó.
Thẩm Ước mặt lạnh như tiền: “Đẩy xe lăn lại đây.”
“Được~” Đường Kiều Kiều vỗ tay cái bốp, mắt cười tít lại.
Cô mở chăn, nhẹ nhàng đặt hai chân anh xuống sàn, rồi kéo tay phải của Thẩm Ước vòng qua vai mình, đỡ anh đứng dậy.
Thẩm Ước ôm lấy bờ vai gầy gò của cô, gương mặt cô áp rất gần, vành tai nhỏ xinh, đeo một chiếc khuyên màu xanh nhạt. Cô nghiêng đầu một chút, đuôi tóc buộc cao nhẹ nhàng lướt qua má anh.
Thẩm Ước bỗng chốc ngơ người, chân lảo đảo, ngồi phịch xuống xe lăn, kéo theo Đường Kiều Kiều cũng không đứng vững, ngã sấp vào lòng anh.
“Còn không mau bỏ ra!”
Lúc này cô mới nhận ra tay mình đang đặt nhầm chỗ – chính xác là ngay phần dưới của anh – vội vàng rút tay về, lẩm bẩm: “Lỡ chạm thôi mà, chỗ tiểu tiện ấy mà, ai chả có.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
