Hiện tại cuối cùng cô cũng được tận hưởng niềm vui này.
Đường Kiều Kiều mua cho mình mấy bộ đồ mới, tâm trạng phơi phới, không ngờ lại đụng phải một người quen – nữ chính Đường Nhu, cũng là em gái trên danh nghĩa của cô, cô ta đi cùng với hai cô gái ăn mặc sành điệu.
Đường Nhu hoàn toàn không ngờ sẽ gặp Đường Kiều Kiều ở đây, nhất thời khựng lại. Một cô bạn thân của cô ta liếc Đường Kiều Kiều một cái, rồi ghé vào tai cô ta thì thầm: “Đây là cô con gái nhà bà con xa kia của cậu à? Nhìn đúng là… rẻ tiền thật đấy.”
Đường Nhu có hơi chột dạ, khẽ gật đầu: “Mấy cậu về trước đi, tớ có chuyện muốn nói với cô ấy.”
Sau khi đám bạn đi khỏi, Đường Nhu nhanh chân bước đến trước mặt Đường Kiều Kiều, thân thiết nắm lấy tay cô.
“Chị à, không ngờ lại gặp chị ở đây, đúng là trùng hợp thật.”
Đường Kiều Kiều rút tay về: “Công ty tôi ở ngay gần đây.” Có gì mà trùng hợp chứ.
Đường Nhu nghẹn lời, không ngờ công ty Đường Kiều Kiều lại gần đây. Biết vậy cô ta đã không tới chỗ này.
“Chỗ góc kia có quán cà phê, mình qua đó ngồi chút nhé?”
“Được thôi.” Đường Kiều Kiều thản nhiên gật đầu, sải bước đi về phía quán.
Đường Nhu lẽo đẽo theo sau, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
Cô ta cứ tưởng Đường Kiều Kiều sau chuyện với Thẩm Lương chắc chắn sẽ mất mặt đến mức chui rút trong nhà. Ai ngờ cô còn dám thản nhiên đi dạo trung tâm thương mại, gặp mình mà không hề có chút áy náy.
Đồ không biết xấu hổ.
Đường Kiều Kiều ngồi xuống trong quán cà phê, mở thực đơn ra, thấy một loạt món tráng miệng phương Tây, món nào cũng khác hẳn với các loại điểm tâm truyền thống cô từng ăn, nhìn thôi đã thấy ngon mắt rồi.
Cô gọi phục vụ tới: “Cho tôi hai phần mousse, sabayon, tiramisu và bánh chiffon. Một phần ăn tại chỗ, một phần mang về.”
Cô đưa menu cho Đường Nhu: “Tự chọn đi.”
Đường Nhu lại nghẹn thêm lần nữa. Gọi lắm món như thế mà chẳng có phần cô ta.
“Cho tôi một ly cà phê là được.”
Đường Nhu nhẹ nhàng khuấy cà phê, lựa lời mở miệng: “Mẹ với em vẫn luôn nhớ đến chị. Hôm qua còn gọi cho chị mấy cuộc mà chị không nghe máy.”
Đường Kiều Kiều biết rõ còn hỏi: “Có chuyện gì mà gọi?” Không có việc gì thì chắc chắn bọn họ sẽ chẳng liên lạc.
Cái món sabayon này ngon thật. Bên ngoài nướng cháy nhẹ, cắn vào lan toả hương rượu và trứng béo ngậy, mềm mịn tan nơi đầu lưỡi, dư vị cứ quanh quẩn mãi không dứt.
Đường Nhu không lòng vòng nữa: “Chuyện hôm qua, chắc là có chút hiểu lầm thôi.”
Đường Kiều Kiều nuốt miếng bánh xong: “Hiểu lầm? Không hề có hiểu lầm gì cả.”
Đường Nhu khựng lại một chút, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười ngây thơ vô hại: “Có người nói hôm qua chị muốn với Thẩm Lương…”
Đường Kiều Kiều cắt ngang: “Chỉ là chào hỏi.”
Hắn ta hả hê kể rằng Đường Kiều Kiều lấy cớ say rượu để bám lấy hắn, nên còn chưa kịp để cô mở miệng, hắn ta đã nhanh tay đẩy cô ngã luôn xuống đất.
Đường Kiều Kiều thở dài một tiếng: “Dù sao tôi cũng là thím út của Thẩm Lương, anh ta không chủ động chào hỏi đã đành, còn đẩy tôi ngã giữa đường nữa chứ. Đúng là thời thế đảo điên, lòng người khó lường.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)