Bà lão nhìn gương mặt lạnh như băng của Tần Sương, trong lòng cũng hiểu rõ nếu lúc này còn không chịu đưa ra quyết định thì chắc chắn sẽ bị tống vào đồn công an.
Bà ta đành kéo nhẹ góc áo của con trai bên cạnh, hạ giọng thì thầm: “Cứ trả cho nó trước đã sau này rồi tính sổ với nó sau.”
Tần Kiến Võ nghe mẹ nói vậy lại đảo mắt nhìn tình hình xung quanh, đành phải đen mặt nghiến răng nghiến lợi nói: “Đợi đấy, tao đi lấy ngay đây.”
Tần Sương thấy bọn họ còn biết điều thức thời, thầm nghĩ tạm thời tha cho bọn họ một mạng.
Dù sao từ giờ đến lúc xuống nông thôn vẫn còn ba ngày, cô cứ từ từ mà thu dọn từng kẻ một.
Mạng của nguyên chủ tuyệt đối không thể cứ thế mà cho qua được.
Đám hàng xóm xung quanh nhìn thấy kết cục như vậy, ai nấy đều chửi rủa trong lòng rằng cả nhà Tần Kiến Võ đúng là cầm thú không bằng.
Đến cả một đứa trẻ mồ côi mà cũng muốn ức hiếp, thật là không biết liêm sỉ.
Dù sao thì qua chuyện này, cả gia đình bọn họ đã nổi tiếng khắp cả khu rồi.
Ngay cả chuyện cưới gả sau này của Tần Tuyết chắc chắn cũng sẽ gặp rắc rối lớn.
Bởi lẽ một gia đình thông gia chuyên hút máu như vậy, chẳng ai muốn dây dưa vào làm gì.
Thế nhưng những người xung quanh nằm mơ cũng không ngờ được rằng, sau đó Tần Sương cũng đã bí mật đăng ký cho Tần Tuyết cùng đi xuống nông thôn.
Dù sao cũng là chị em tốt, có phúc không cùng hưởng thì có họa phải cùng chịu chứ.
Nếu không thì làm sao xứng với tấm lòng “tốt đẹp” mà gia đình này đã dành cho cô.
Tần Kiến Võ cầm tài sản của nguyên chủ, vô cùng không cam lòng bước ra ngoài.
Thấy công an đang nhìn chằm chằm vào mình, gã cắn răng nén cơn tức giận trong lòng, đưa toàn bộ đồ đạc cho Tần Sương.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, sau khi kiểm tra một lượt, Tần Sương mới cất tiếng: “Tiền và phiếu đều đủ, giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu nhà cũng chính xác, chỉ còn công việc là chưa bàn giao xong, nhưng không sao đằng nào tôi cũng chưa ký tên.”
Sau đó cô quay sang nhìn đồng chí công an, nói tiếp: “Những việc còn lại xin phiền các anh công an giúp tôi tống cổ những kẻ đột nhập bất hợp pháp này ra khỏi nhà tôi, dù sao tôi và những người này chẳng có bất kỳ quan hệ nào.
Tất nhiên, số đồ ăn thức uống bọn họ ăn của nhà tôi mấy ngày nay, tôi tạm thời không so đo.” Dù sao trước khi đi, cô cũng sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.
Đội trưởng công an thấy cô gái nhỏ này hành sự dứt khoát quyết đoán như vậy, liền vẫy tay ra hiệu về phía sau, cấp dưới thấy thế liền tiến lên chuẩn bị tóm người.
Tần Kiến Võ thấy đối phương định làm thật, vội vàng lên tiếng: “Chúng tôi thu dọn đồ đạc rồi tự đi ngay, không dám phiền các đồng chí công an đâu.” Nếu thật sự bị áp giải tống ra ngoài thì bộ mặt này coi như vứt đi hết.
Nói xong gã trừng mắt liếc nhìn người vợ bên cạnh, ý bảo bà ta còn không mau đi thu dọn đồ đạc?
...
Cuối cùng, dưới sự chứng kiến của mọi người, Tần Sương đã đuổi sạch đám cực phẩm này ra khỏi nhà.
Ngay cả mấy gã đàn ông bị đánh bầm dập cũng được các đồng chí công an giúp đỡ túm cổ áo lôi thẳng ra ngoài.
Bà lão được Tần Tuyết dìu ra khỏi sân, trong lòng tức tối đến mức chỉ muốn giết người.
Nếu sớm biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này, bà ta đã không để con khốn kia đi nông thôn, mà trực tiếp bán quách nó đi lấy tiền sính lễ thì đâu có xảy ra lắm chuyện rắc rối đến vậy.
Chỉ tiếc là bây giờ có nói gì cũng đã quá muộn rồi.
Hàng xóm xung quanh thấy mọi chuyện đã được giải quyết êm xuôi thì cũng giải tán rời khỏi hiện trường hóng hớt.
Chỉ có Tần Sương đứng nhìn theo bóng lưng của mấy người kia rời đi, trong đầu đã bắt đầu tính toán cho những hành động tiếp theo.
Đội trưởng công an thấy mọi việc đã xử lý xong xuôi, liền quay sang nói với Tần Sương: “Đồng chí Tần, nếu đã ở đây không còn việc gì nữa chúng tôi xin phép về trước. Nếu có khó khăn gì thì cứ đến tìm tôi, tôi họ Triệu, tên là Triệu Vũ.”
“Vâng, cảm ơn anh Triệu, phiền các anh phải chạy một chuyến rồi.”
“Không có gì, phục vụ nhân dân thôi.”
Sau khi Tần Sương tiễn các đồng chí công an rời đi, quay trở vào nhà, cô liền đóng sầm cánh cổng lớn lại.
Chỉ thương cho mấy bức tường đất xung quanh đã bị người ta đập vỡ thành mấy cái hố lõm.
Nhưng nghĩ đến việc mình cũng sắp rời khỏi nơi này nên cô chẳng thèm bận tâm nữa.
Cô quay về phòng, cẩn thận thu dọn toàn bộ những món đồ có giá trị trong nhà vào không gian.
Đặc biệt là chiếc máy thu thanh và máy may.
Những thứ này ở thời đại bây giờ là đồ tốt có tiền cũng chưa chắc mua được nếu không có phiếu.
Cho dù đem bán đi thì cũng không thể để người khác chiếm tiện nghi.
Cộng thêm số tiền bạc vừa đòi lại được và tiền tiết kiệm từ trước, tính sơ qua cũng gần 2000 tệ, cộng thêm 100 tệ tiền vốn khởi nghiệp của hệ thống.
Kể cả có phải xuống nông thôn thì lúc này cô cũng đã là phú bà trong số những phú bà rồi.
Sau đó cô nhìn lên tờ lịch treo trên tường.
Trên đó hiển thị ngày: Ngày 5 tháng 8 năm 1974.
Xem ra cô phải đợi đến năm 1980 mới có thể thỏa sức vẫy vùng rồi.
“Ục ục...”
Cùng với tiếng réo inh ỏi của chiếc bụng đói Tần Sương mới sực nhớ ra mình đã rất lâu rồi chưa ăn gì.
Cô quay người bước ra khỏi nhà chính, đi thẳng vào gian bếp.
Nhìn lượng lương thực ít ỏi còn sót lại, cô biết ngay toàn bộ đã bị đám súc sinh kia ăn sạch sẽ rồi.
Đương nhiên điều quan trọng nhất là, với tư cách là một sát thủ nhà bếp, nếu bắt cô nấu cơm thì chẳng thà giết cô đi còn hơn.
Vừa định ra tiệm cơm quốc doanh ăn tạm một bữa, cô mới nhớ ra mình còn có một hệ thống thương thành chưa kịp xem qua.
Thế là cô quay trở về phòng ngủ, khóa chặt cửa lại.
Nằm dài trên giường, cô nhắm mắt lại bắt đầu dạo xem thương thành.
Khi nhìn thấy toàn bộ các mặt hàng bên trong đều chỉ có giá 1 hào.
Tần Sương cười tươi đến mức suýt ngoác cả miệng.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, cô còn tưởng bản thân mình vẫn chưa tỉnh ngủ.
Sau đó cô làm theo hướng dẫn, nạp vào hệ thống thương thành một tờ tiền “Đại Đoàn Kết” 10 tệ.
Rồi bắt đầu điên cuồng mua sắm đủ thứ.
Nghĩ đến việc kiếp này mình mới 18 tuổi, trẻ hơn kiếp trước tận 10 tuổi quả đúng là lãi to rồi.
Hơn nữa lần này không chỉ trẻ trung xinh đẹp, quan trọng nhất là làn da trắng trẻo hơn kiếp trước rất nhiều.
Dù sao ở kiếp trước để sinh tồn, cô thường xuyên phải dầm mưa dãi nắng tự huấn luyện bản thân một cách khắc nghiệt.
Trước lúc chết cô vẫn còn nhớ rõ những vết chai sạn dày cộp trên lòng bàn tay mình.
Nếu không phải vì ông bố không ra gì kia thì cô cũng chẳng bị ép phải học nhiều kỹ năng phòng thân đến thế.
Kết quả là cô giữ được mạng sống của mình. Nhưng người cha đơn thân hết mực yêu thương cô lại không còn nữa.
Cuối cùng để trả thù cho cha ruột, cô trong cơn giận dữ đã tự kích nổ bom chết chung với kẻ thù.
Cứ ngỡ sau khi chết sẽ xuống địa phủ đoàn tụ với bố. Kết quả là Diêm Vương không chịu thu nhận cô?? Thế mà lại không thèm thu nhận cô cơ đấy!!!
Đúng là... tức đến mức muốn đập chết Diêm Vương để tự mình lên ngôi!
Cũng không biết khi cô xuyên tới đây rồi, ông bố yêu quý của cô có xuyên qua cùng hay không.
Dù sao cô vẫn chưa kịp phụng dưỡng báo hiếu cho bố, nghĩ lại thực sự có chút tiếc nuối.
Cùng lúc đó, trong một khu rừng rậm hoang vu ở nước ngoài, Tần Phong đột nhiên hắt hơi một cái thật mạnh.
...
Lại nói về phía Tần Kiến Võ sau khi bị Tần Sương đuổi ra khỏi nhà, gã đành phải dẫn theo cả gia đình già trẻ lớn bé quay về khu nhà tập thể cũ trước đây.
Nếu không phải ngày trước gã còn giữ lại một chút đường lui thì lúc này chắc chắn cả nhà đã phải lưu lạc đầu đường xó chợ rồi.
Đặc biệt là bà lão, ở nhà rộng rãi quen rồi, giờ nhìn lại căn phòng chật chội này thì thấy thế nào cũng không vừa mắt.
Tần Tuyết thì lại càng không cần phải nói.
Dù sao thì ngày hôm nay, cả nhà bọn họ đã mất hết thể diện rồi.
Tần Kiến Võ không thèm để ý đến những người trong nhà, quay người đi ra ngoài tìm con trai để bàn cách giải quyết.
Dù sao chịu một vố đau điếng thế này, nếu cứ ngậm bồ hòn làm ngọt thì tuyệt đối không phải là tính cách của gã.
Chỉ có mẹ Tần Tuyết là lầm lũi thu dọn dẹp phòng ốc.
Khi con trai cả của Tần Kiến Võ biết được chuyện này, sắc mặt gã ta cũng vô cùng u ám.
Miếng thịt dâng tận miệng mà lại để bay mất, nghĩ thế nào cũng thấy ấm ức nghẹn họng.
Cuối cùng gã ghé tai bố mình thì thầm một kế hoạch.
Tần Kiến Võ nghe xong mới nở nụ cười đắc ý đi về nhà.
Nghĩ thầm: *Con ranh con, cứ để cho mày ngông cuồng thêm hai ngày nữa.*
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

