Cuối cùng, Tần Sương đã mua lại căn nhà này.
“Bao giờ thì các người dọn đi?”
Người phụ nữ vui mừng đếm tiền xong, kiểm tra số lương thực xong xuôi liền đáp: “Ngày mai tôi sẽ dọn sạch nhà cho cô.”
“Được, ngày mai tôi sẽ bảo em trai tôi qua đây, chào bà.”
Tần Sương giải quyết xong chuyện nhà cửa liền cùng Ngô Địch quay về căn sân đổ nát.
Lúc này, những đứa trẻ ra ngoài kiếm ăn đều đã trở về đông đủ.
Đám trẻ này đều là những đứa trẻ mồ côi có cha mẹ chết đói trong nạn đói lớn năm xưa.
Người như Hổ Tử trốn thoát được từ trong tay bọn buôn người chỉ có duy nhất một mình cậu bé.
Mấy đứa trẻ trong sân nhìn thấy Tần Sương bước vào, có tò mò, có biết ơn, có vui mừng... đủ mọi loại cảm xúc đan xen.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của những đứa trẻ này, Tần Sương bất chợt nhớ tới kiếp trước, những lực lượng nòng cốt của cô cũng đều là những đứa trẻ được cha cô nhận nuôi từ viện mồ côi mang về.
Về sau, cha đã chậm rãi bồi dưỡng bọn họ thành những nhân tài đắc lực cho cô.
Chỉ tiếc là sau khi cha chết những người đó cũng đã đi theo cha luôn rồi.
Nghĩ đến những người đó, giọng cô có chút trầm buồn: “Sau này có tôi ở đây các cậu sẽ không bao giờ phải chịu đói nữa.”
Ngô Địch quay mặt đi chỗ khác, không muốn để mình rơi nước mắt.
Đám người bọn họ cuối cùng cũng đã nhìn thấy hy vọng rồi.
Không còn phải sống những ngày tháng vất vưởng qua ngày nữa.
Thật tốt quá!
Sau khi Tần Sương trò chuyện với bọn trẻ một lát, cô liền đạp xe quay trở về làng.
Trước khi đi, cô để lại địa chỉ của mình cho Ngô Địch, dặn nếu có chuyện gì thì cứ tới đó tìm cô.
Đợi mọi thứ ổn định xong xuôi, cô sẽ sắp xếp cho bọn họ đi học để tiếp thu kiến thức.
Cô tuy thương xót và đồng cảm với bọn họ.
Thế nhưng, muốn sinh tồn được ở thế giới này, chỉ có bản thân trở nên mạnh mẽ mới là chân lý tuyệt đối.
Thứ cô có thể cho, chỉ là cơ hội mà thôi.
...
Buổi chiều, sau khi Dư Viên Viên cắt xong cỏ lợn, lúc mang đi nộp thì cứ luôn cảm thấy có người đang nhìn trộm mình.
Nhưng hễ quay đầu lại thì chẳng thấy ai cả.
Bây giờ cô ấy bắt đầu nghi ngờ có phải mắt mình có vấn đề rồi không.
Nghĩ lại mấy ngày nay người trong làng đều rất dễ gần, cô ấy cũng không suy nghĩ nhiều nữa.
Làm xong việc, cô ấy nhanh chóng đi về nhà, chuẩn bị nấu bữa tối.
Khi cô ấy vừa định nhóm lửa thì cửa lớn bỗng nhiên có tiếng gõ dồn dập.
Dư Viên Viên tưởng là Tần Sương đã về, nhưng nhìn ra thì thấy một người đàn ông lạ mặt.
Cô ấy ngờ vực hỏi: “Anh tìm ai?”
Người tới vẻ mặt đầy hốt hoảng nói: “Cô là bạn của Tần Sương đúng không, Tần Sương đi xe đạp bị gãy chân rồi, cô mau đi cùng tôi qua xem sao.”
Dư Viên Viên vừa nghe thấy Tần Sương bị thương, lập tức khóa cửa lại rồi vội vã chạy theo người kia.
Tống Diễm Mai trốn sau gốc cây, nhìn thấy Dư Viên Viên cứ thế bị lừa đi một cách dễ dàng.
Cảm thán thầm: Đúng là đồ ngu xuẩn.
Nếu không phải nghe ngóng được hôm nay Tần Sương vừa hay không có nhà, cô ta cũng sẽ không ra tay vào lúc này.
Cô ta còn sợ người khác phát hiện ra, cố ý bỏ tiền thuê mấy tên lưu manh ở làng bên cạnh làm chuyện này.
Cứ nghĩ tới kết cục thảm hại của Dư Viên Viên sau chuyện này, cô ta lại hưng phấn không chịu nổi.
Cô ta không sống yên ổn thì cũng đừng mong có ai sống tốt hơn cô ta.
Lúc này, Dư Viên Viên chạy theo người kia một quãng đường rất xa, khi đi tới một nơi hoang vắng không bóng người, cô ấy mới nhận ra có điểm bất thường.
Chỗ này làm sao mà đi xe đạp được chứ.
Cô ấy lập tức dừng bước: “Anh là ai? Tần Sương đâu rồi?”
Gã đàn ông dẫn đường phía trước thấy cô ấy cuối cùng cũng nhận ra.
Lúc này gã cũng chẳng thèm giả vờ nữa, cười gian tà nói: “Uầy, cuối cùng cũng phát hiện ra có gì đó sai sai rồi à?”
Dư Viên Viên tuy ngây thơ nhưng cũng biết tình hình không ổn, xoay người cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
Gã đàn ông thấy cô ấy định chạy, làm sao có thể bỏ qua, gầm lớn lên: “Mau bắt lấy nó!”
Gã vừa dứt lời, xung quanh lập tức nhảy xổ ra thêm hai tên đàn ông nữa.
Dư Viên Viên chẳng màng tới bất cứ thứ gì khác, giày chạy văng cả ra ngoài cũng không dám ngoái đầu nhìn lại.
Thế nhưng vừa chạy ra tới đường lớn, cô ấy đã bị người đuổi theo phía sau tóm chặt lấy.
“Á, thả tôi ra, nếu không tôi sẽ báo công an bắt các người đấy!”
“Chát!”
“Con khốn, còn dám la hét à, xem bọn tao có giết chết mày không.”
Gã đàn ông từ phía sau bước tới, thấy vậy liền có chút không hài lòng nói: “Ai cho chúng mày ra tay đánh nó thế hả? Khuôn mặt xinh đẹp thế này đánh hỏng rồi thì tí nữa làm sao mà sướng được, mau lôi nó về.”
Dư Viên Viên bị bọn chúng bịt chặt miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ tuyệt vọng khi bị kéo xềnh xệch vào trong rừng cây.
Sau khi bọn chúng vừa đi khỏi không lâu, Tần Sương cũng vừa vặn đi ngang qua nơi này.
Tâm trạng Tần Sương đang rất tốt, bỗng nhiên bị thứ gì đó dưới đất làm xóc nảy một cái, nhìn lại thì thấy một chiếc giày.
Ban đầu cô không để tâm lắm, mãi đến khi đi được hơn 100 mét mới chợt nhận ra có điều không đúng.
Cô quay xe trở lại, nhặt chiếc giày dưới đất lên, cứ thấy chiếc giày này rất quen mắt.
Ký ức ùa về, cô mới sực nhớ ra đây chính là giày của Viên Viên.
Bởi vì trước đó cô ấy từng hào hứng khoe rằng đây là đôi giày bà nội cố ý làm riêng cho mình, bảo là để xuống nông thôn tiện làm việc đồng áng.
Lúc này, cô chẳng còn màng tới điều gì khác nữa.
Thu xe đạp vào không gian, cô lập tức lao thẳng vào trong rừng cây.
Lúc này, Dư Viên Viên bị ba tên đàn ông đưa tới một hang núi ở trên sườn núi.
Cô ấy vừa khóc nức nở vừa sợ hãi.
Cô ấy không hiểu nổi tại sao những kẻ này lại bắt mình.
Cô ấy mới tới đây, chưa từng đắc tội với ai, sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ?
“Đại ca, con nhỏ này non thật đấy, đúng là gái thành phố có khác. Đại ca mau lên đi, em với thằng em còn đang sốt ruột chờ đây.”
“Hừ, chúng mày bảo chơi xong, bọn mình bán quách nó đi có được không? Dù sao buổi chiều lúc tao qua đó cũng chẳng có ai nhìn thấy.”
“Đại ca, nó là thanh niên trí thức đấy, chơi xong thì thôi, nếu làm người ta biến mất thì bên công an nhất định sẽ điều tra ráo riết. Nhưng nếu bị bọn mình ngủ rồi, chỉ cần nó còn muốn giữ thể diện thì bọn mình sẽ chẳng sao hết.”
Dư Viên Viên nghe những lời ghê tởm của bọn chúng, nước mắt tuôn rơi như mưa.
“Ư... ư...” Bọn khốn nạn các người mau thả tôi ra!
Chỉ tiếc là miệng bị nhét giẻ, Dư Viên Viên không thể thốt ra được lời nào.
“Được rồi, bắt đầu làm việc thôi, trời tối còn phải về nhà nữa.” Gã cầm đầu dứt lời liền bắt đầu cởi quần áo.
Hai tên đi cùng cũng sáng rực hai mắt đầy vẻ thèm thuồng.
Tần Sương đi lên núi, tìm khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng người đâu.
Cuối cùng, nhìn thấy một mảnh vải bị cào rách vướng trên cành cây, cô mới sực nhớ trên núi có một cái hang đá.
Đó cũng là nơi trước kia cô vô tình phát hiện ra, nếu đoán không nhầm thì người chắc chắn đang ở đó.
Cô lập tức tăng tốc chạy thục mạng tới, hy vọng vẫn còn kịp.
“Đại ca, giật miếng giẻ trong miệng nó ra đi, dù sao ở đây cũng chẳng có ai, nó có gào thét thế nào cũng vô ích, không có chút tiếng động nào thì mất hứng lắm.”
“Được, vậy thì chơi cho kích thích một chút.”
Dư Viên Viên vừa được tháo miếng giẻ ra khỏi miệng, liền khóc lóc cầu xin: “Tôi cho các người tiền, tôi có tiền mà, các người thả tôi ra đi.”
“Xì, đợi bọn tao ngủ xong với mày thì tiền của mày cũng là của bọn tao thôi. Yên tâm đi, bọn tao sẽ dịu dàng một chút.”
Nhìn bộ mặt xấu xa ghê tởm của ba tên đàn ông, Dư Viên Viên chỉ muốn chết ngay lập tức.
“Tôi dù có chết cũng tuyệt đối không để các người chạm vào tôi!”
“Chát!”
“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, vậy thì đừng trách bọn tao.”
*Xoẹt xoẹt...*
Nhìn quần áo trên người bị xé rách trong chớp mắt, Dư Viên Viên tuyệt vọng vừa định cắn lưỡi tự vẫn.
Bỗng nhiên, một bóng đen lao vụt tới, nhanh như chớp tung cước đá bay cả ba tên ra xa.
*Bốp!*
*Huỵch!*
“Sương Sương, hu hu... Cuối cùng cậu cũng tới rồi, tôi cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa.”
Tần Sương nhặt chiếc áo nam dưới đất lên, nhanh chóng khoác lên người Dư Viên Viên.
“Chờ tôi.”
Nói xong, cô mới quay đầu lại, ánh mắt âm u hung hãn nhìn chằm chằm vào ba tên súc sinh đang làm điều ác.
Giọng nói lạnh băng, tràn ngập sát khí vang lên: “Các người giỏi lắm...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

