Ba người vừa nói vừa cười, chẳng mấy chốc đã đến đêm khuya.
Tần Sương trở về phòng mình, nghĩ đến những người ở khu chuồng bò, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi xúc động.
Sau đó, cô vào Thương thành mua một ít đồ ăn mặc cùng thuốc men, đợi gói ghém cẩn thận xong xuôi, liền yên lặng chờ hai người ở phòng bên cạnh chìm vào giấc ngủ.
Kiếp trước, cô tuy là thiên kim hắc đạo nhưng tính tình vô cùng trọng nghĩa khí, vì thế bên cạnh có không ít bạn bè.
Chỉ là sau khi cha cô bị kẻ thù sát hại, vì muốn trả thù, cô đã đuổi hết tất cả bạn bè bên cạnh đi, rồi mới cùng những kẻ đó đồng quy vu tận.
Thực sự là thế lực kia quá mức hùng mạnh, cô không muốn những người bên cạnh vì mình mà bị liên lụy.
Nghĩ ngợi miên man, đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm.
Cô cầm lấy túi đồ đã đóng gói, mở cửa phòng.
Cẩn thận từng li từng tí bước ra ngoài.
Nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, một bầu trời hoàn toàn không bị ô nhiễm.
Cô lẩm bẩm: “Lão già, bố đã xuống địa ngục rồi, hay là cũng giống như con, đang ở thế giới này?”
...
Nhân lúc đêm tối, Tần Sương dựa theo ký ức, nhanh chóng đi tới khu chuồng bò dưới chân núi phía sau.
Vừa bước lại gần, mùi phân bò nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Cô nhíu mày, thầm nghĩ trong môi trường thế này, những người đó làm sao có thể quen được cơ chứ.
Nếu đổi lại là cô, phỏng chừng đã sớm phát điên đến mức muốn giết người rồi.
Sau đó, cô đeo khẩu trang lên, cẩn thận đi vào bên trong.
Liếc nhìn xung quanh xác định không có ai, cô mới đưa tay gõ nhẹ lên cửa.
“Cốc cốc cốc!!!”
Mấy người đang ngủ trong phòng, giữa đêm khuya thanh vắng bỗng nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tức thì mở bừng mắt, cả người cảnh giác cao độ.
Đa số những người ở đây đều là do bị người ta hãm hại, thậm chí có người cho dù đã lưu đày đến nơi này rồi mà người bên kia vẫn không chịu buông tha cho họ.
Bởi vậy, nửa đêm nửa hôm có người gõ cửa thế này.
Mọi người trong phòng lập tức tỉnh ngủ hoàn toàn.
Tạ Tòng Hữu nheo lại đôi mắt sắc bén đầy vẻ kinh người, lạnh giọng hỏi: “Ai đó?”
Tần Sương nghe thấy giọng nói nhưng không đáp lời, sau khi gõ thêm một tiếng, cô đặt bọc đồ xuống trước cửa rồi liền rời khỏi sân.
Sau đó cô nấp vào chỗ tối, chỉ chờ bọn họ nhận đồ xong là sẽ rời đi ngay.
Tạ Tòng Hữu thấy gõ thêm một tiếng rồi bên ngoài lại im bặt.
Lúc này ông mới đứng dậy, cẩn thận bước tới cạnh cửa, ghé qua khe cửa nhìn ra ngoài, thấy không có ai.
“Bên ngoài không có người, tôi ra ngoài xem trước đã.” Tạ Tòng Hữu nói dứt lời liền mở cửa phòng.
“Ông Tạ, cẩn thận đấy.”
Tạ Tòng Hữu xua tay, ra hiệu không sao.
Ông đã từng này tuổi rồi, nếu không phải còn vài chuyện chưa dặn dò xong cho con cháu đời sau, ông đã sớm muốn xuống dưới suối vàng tìm bà lão nhà mình rồi.
Cánh cửa gỗ mở ra, Tạ Tòng Hữu vừa nhấc chân định bước ra ngoài thì phát hiện mình giẫm phải thứ gì đó.
Cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là một bọc đồ lớn.
Ông nhìn quanh bốn phía một lượt, biết rõ người vừa rồi chắc chắn vẫn còn ở gần đây.
Nếu đối phương đã không muốn cho bọn họ biết là ai, vậy thì ông cứ coi như không biết đi.
Tuy rằng đám xương già như bọn họ ra sao cũng chẳng sao cả.
Thế nhưng, khổ mấy cũng không thể để con trẻ phải chịu khổ.
Nghĩ vậy, ông xách bọc đồ dưới đất lên rồi đi vào phòng, đóng chặt cửa lại.
Tần Sương thấy đối phương đã nhận đồ, liền xoay người đi về nhà.
Lúc này, những người già trong chuồng bò thắp lên nửa cây nến hiếm khi dùng tới.
Hỏi: “Ông Tạ, đây là ai đưa thế?”
Tạ Tòng Hữu mở bọc đồ ra vẻ mặt cũng đầy ngơ ngác.
Bởi vì đồ vật bên trong toàn là chăn bông loại tốt và lương thực.
Thậm chí ngay cả thuốc tây cũng có, thứ này tuyệt đối không phải người bình thường có thể kiếm được.
Sau đó, ông thở dài nói: “Trong làng chúng ta xuất hiện Lôi Phong rồi. Người ta đã không muốn chúng ta biết là ai, vậy thì cứ coi như không biết đi.”
“Vừa hay trời cũng sắp lạnh rồi, chúng ta đang cần những thứ này. Với lại, chiếc chăn bông này mới quá, đợi ngày mai sửa sang lại một chút cho cũ đi thì tốt hơn.”
“Chỗ thuốc viên này cũng cất kỹ đi, biết đâu chừng đến lúc nguy cấp lại cứu được mạng người.”
“Lương thực toàn là lương thực tinh, ngày mai cả đám chúng ta nấu một nồi cháo ăn, dù sao đồ người ta đã cho là để chúng ta ăn.”
“Đặc biệt là Sinh Khương, đứa nhỏ này đang tuổi ăn tuổi lớn, chúng ta ăn một bữa thôi, còn lại để dành cho thằng bé.”
Ông bà nội của Sinh Khương nghe lời ông Tạ nói, xúc động nghẹn ngào: “Gần đây trong làng có thanh niên trí thức mới tới, nếu tôi đoán không nhầm thì chắc là mấy người mua lại căn nhà mới kia.”
“Dù sao bọn họ vừa tới thì mới có người đưa đồ đến, chỉ là không biết là cô cậu nào. Món ân tình này, chúng ta xin ghi nhận.”
Sau đó, Tạ Tòng Hữu chia đồ cho mọi người xong thì tiếp tục đi ngủ.
Sinh Khương được bà nội đắp cho chiếc chăn mới, đêm nay ngủ vô cùng ấm áp.
Thời tiết tháng tám, buổi đêm ở vùng Đông Bắc vẫn có chút se se lạnh.
Tần Sương về đến nhà cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Tần Sương bị tiếng còi báo thức từ loa phát thanh đánh thức.
Do đêm qua ngủ hơi muộn, lúc này cả người cô ngập tràn oán khí.
Xem giờ một chút, nghĩ đến việc hôm nay còn có chuyện phải làm.
Cô đành phải đưa tay xoa xoa ấn đường.
Dư Viên Viên vừa ngáp vừa nhắm mắt rửa mặt đánh răng.
Mục Nghiệp Kiêu cũng vừa rửa mặt vừa ngáp ngắn ngáp dài.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Tần Sương chào một tiếng rồi đi ra núi phía sau.
Hiện tại cơ thể này của cô vẫn cần rèn luyện mỗi ngày.
Dù sao thì chiều cao của nguyên chủ cô vẫn chưa được hài lòng cho lắm.
Kiểu gì cũng phải tranh thủ lúc tuổi còn nhỏ, cao thêm một chút nữa mới tốt.
Sau khi công việc buổi sáng hoàn thành, Tần Sương đạp xe đạp, một lần nữa đi lên thị trấn.
Chuyện bên kia hôm qua vẫn chưa sắp xếp xong xuôi.
Hôm nay dù thế nào cũng phải qua đó xử lý nốt các việc tiếp theo.
Còn ở bãi đất trống gần nhà bọn họ.
Hôm nay cũng bắt đầu khởi công xây nhà mới.
Hoắc Đình Xuyên không thiếu tiền, cũng chẳng màng tới mấy điểm công kia.
Mỗi ngày cứ làm đến khi thấy mệt là cậu không làm nữa.
Đại đội trưởng nhắc nhở cậu mấy lần, thấy cậu thật sự chẳng quan tâm, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Dù sao chỉ cần đến cuối năm, những thanh niên trí thức này không nợ điểm công của đại đội là được.
Những thanh niên trí thức này, ông biết rõ có một số người bối cảnh rất lớn, cho nên chọn cách mắt nhắm mắt mở cho qua.
Hôm nay Hoắc Đình Xuyên vừa trở về chỗ ở thì thấy Tống Diễm Mai, người đã xin nghỉ phép, bước tới ân cần lấy lòng cậu.
Đám người trong đại viện sau khi xuống nông thôn về nhà thăm người thân, có ai là chưa từng kể về những trò dơ bẩn ở điểm thanh niên trí thức dưới quê đâu chứ.
Cậu thật sự sợ uống sữa bột mạch nha của người ta xong, mở mắt ra lần nữa là hai người đã nằm chung một giường rồi.
Cậu tuy đầu óc không khôn khéo bằng anh cả, nhưng cũng chẳng phải kẻ ngốc.
Người phụ nữ này vừa nhìn là biết không có ý tốt.
Muốn dùng mưu kế để gả cho cậu sao, nằm mơ giữa ban ngày à.
Mặt mũi thì xấu xí mà nghĩ thì đẹp đẽ gớm.
Tống Diễm Mai thấy cậu từ chối cũng không tức giận.
Dù sao con cái nhà gia thế, thứ tốt gì mà chưa từng thấy, nếu thật sự bị một cốc sữa bột mạch nha mua chuộc thì cô ta cũng khinh thường.
Cô ta thu cốc sữa bột mạch nha về, tiếp tục cười nói: “Anh Hoắc, anh đến đây được hai ngày rồi, quần áo bẩn chắc vẫn chưa giặt nhỉ. Hôm nay em vừa hay rảnh rỗi, để em giặt giúp anh nhé, em giặt đồ sạch sẽ lắm.”
Hoắc Đình Xuyên thấy cô ta cứ mặt dày lải nhải, lập tức bực bội nói: “Quần áo của tôi tôi tự biết giặt, đã bảo là hai chúng ta không thân thiết gì rồi, sau này cô tốt nhất đừng lại gần tôi. Tính khí của tôi không tốt như vẻ bề ngoài các người thấy đâu, tôi biết đánh người đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)