Đại đội trưởng vừa tiễn người đi, vợ ông mới bước ra nói: “Đợt thanh niên trí thức này điều kiện tốt thật đấy, vừa mới tới nơi không mua nhà thì cũng xây nhà, chẳng biết sau này sẽ hời cho nhà ai nữa.”
“Hừ, có tiền cũng đâu phải ai muốn nhòm ngó là nhòm ngó được. Chưa nói tới thanh niên trí thức Hoắc, một người đàn ông chỉ cần giữ khoảng cách với các đồng chí nữ thì sẽ chẳng có vấn đề gì.”
“Tôi chỉ lo có kẻ không có mắt mò tới nhà thanh niên trí thức Tần thôi. Bà cũng nghe chuyện ban sáng rồi đấy, với cái sức lực kia, gặp phải kẻ không có mắt thì không chết cũng tàn phế, không chọc nổi đâu!”
Vợ Đại đội trưởng nhớ tới chuyện đồn đãi ban sáng, trong lòng không khỏi hâm mộ: “Một thân sức lực dồi dào thế lại rơi vào tay một đứa con gái, đúng là tiếc thật.”
...
Hoắc Đình Xuyên rời khỏi nhà Đại đội trưởng, một mình buồn chán liền đi loanh quanh khắp thôn.
Anh xuất thân từ đại viện quân khu, từ nhỏ đã lớn lên trong những trận đánh nhau, thế nên lá gan rất lớn.
Lúc này ngủ dậy rồi anh cũng chẳng muốn về chỗ ở, bèn tìm mấy đứa trẻ đang chơi đùa, hỏi rõ ngọn ngành địa hình nơi này, sau khi cho chúng mấy viên kẹo thì một mình đi lên núi.
Ở một diễn biến khác, sau giờ nghỉ trưa, Dư Viên Viên và Mục Nghiệp Kiêu đã đi làm việc.
Tần Sương nhìn đống củi ít ỏi trong nhà, lấy chiếc liềm vừa mua trong thương thành hệ thống ra, vừa đi lên núi vừa cằn nhằn: “Cái hệ thống này ngày càng chó má thật, mức tiêu dùng một hào thì rẻ đấy, nhưng một lưỡi liềm một hào, cán liềm một hào, mua cả chiếc thì thành hai hào, bắt đầu biết lừa người rồi đấy.”
“Đến cả cái chảo gang cũng không còn giá một hào một chiếc nữa, mà tính một hào một cân.”
“Đúng là chó chết thật mà!!!”
Không biết là do tức giận với hệ thống hay do không kiềm chế được lực đạo, cô tung một cước đá trúng thân cây to bên cạnh. Chỉ thấy cái cây to bằng một vòng ôm lập tức đổ ầm xuống.
Theo một tiếng “Rầm!”, Tần Sương vô cùng ngượng ngùng.
Cô quay đầu nhìn quanh, phát hiện phụ cận không có ai mới vỗ ngực thở phào một cái.
*Đây là chân của Thủy thủ Popeye à? Xem ra sau này đánh nhau phải chú ý một chút, lỡ một cước đá bay người ta lên tận chín tầng mây thì khổ.*
Nghĩ đoạn, cô đưa tay chạm vào thân cây bị đổ, chỉ một ý niệm liền thu gọn nó vào trong không gian.
Chiều nay cô có rất nhiều thời gian, dự định sẽ tận dụng không gian để thu thập thêm nhiều củi khô và thú rừng. Phàm là thứ gì ăn được, cô đều muốn tích trữ nhiều một chút.
Ai bảo trong không gian của cô ngoài số vật tư tích trữ trước khi xuống nông thôn ra thì chẳng có gì cơ chứ.
Mặc dù đồ trong thương thành rất rẻ, nhưng mua nhiều thì gom lại cũng là một khoản chi tiêu không nhỏ.
Tần Sương càng bước sâu vào rừng rậm thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng người kêu cứu.
Cô ngỡ mình nghe nhầm, nhưng tiếng kêu cứu kia quả thật vô cùng rõ ràng.
Thế là cô lần theo âm thanh, rảo bước nhanh hơn.
Hoắc Đình Xuyên vốn dĩ lên núi chỉ định thử vận may, kết quả vì mải đuổi theo một con gà rừng mà sơ ý đi lạc vào rừng sâu.
Sau đó anh bị một con lợn rừng đang đi kiếm ăn phát hiện, lúc này đang trèo tót lên cây, trong lòng hối hận không thôi.
“Có ai không, ai cứu tôi với!!!”
“Hừ khịt... hừ khịt...” *Con thú hai chân này sao còn chưa chịu trèo xuống, chết đói lão trư rồi.*
“Súc sinh, mau cút đi, thịt của tiểu gia thối lắm, không ngon đâu!”
“Hừ khịt...”
Lúc Tần Sương bước tới, đập vào mắt là cảnh tượng một người một lợn đang giằng co đối đầu nhau.
Cô chẳng hề sợ hãi, cất giọng hỏi: “Có cần tôi giúp một tay không?”
Hoắc Đình Xuyên nghe thấy tiếng Tần Sương, nhìn sang thấy là phụ nữ, lập tức hét lên: “Cô mau đi gọi người tới giúp đi, con lợn này biết ăn thịt người đấy!”
“Chậc chậc... Anh bảo xem bản thân không có bản lĩnh thì mò vào rừng sâu làm gì, chê mạng mình dài quá à?”
“Cái cô này, chẳng lẽ cô không biết lợn rừng hung dữ thế nào sao? Với lại tiểu gia không mang theo dao, nếu không đã chém chết nó rồi.”
“Hừ khịt...” *Lại có thêm một con thú hai chân nữa tới.*
Hoắc Đình Xuyên thấy con lợn rừng quay đầu lao về phía Tần Sương, lập tức sốt ruột gào lên: “Chạy mau, nguy hiểm!”
Tần Sương thong dong nhìn con lợn rừng đang lao tới, chẳng những không sợ hãi mà trên mặt còn lộ rõ vẻ phấn khích.
Trong lòng cô thầm nghĩ: Tối nay có thịt kho tàu ăn rồi.
Ngay sau đó, trước ánh mắt trợn tròn há hốc mồm của Hoắc Đình Xuyên, cô tung một cước đá văng con lợn rừng nặng 300 cân bay ra xa.
Kế đó, thân hình cô lao vút tới, một nhát liềm chém xuống, máu tươi lập tức bắn tung tóe.
Hoắc Đình Xuyên: “(⊙o⊙)?”
*Là mắt mình hoa rồi sao?*
Anh ra sức dụi mắt, mở mắt ra lần nữa thì thấy con lợn rừng quả nhiên đã chết thẳng cẳng, đúng là hoang đường tột độ!
“Cô... cô có còn là phụ nữ không đấy?”
Tần Sương phớt lờ lời anh nói, vẻ mặt đầy ghét bỏ nhìn vết máu dính trên người.
Trong lòng cô thầm nghĩ đúng là phiền phức, lát nữa về lại phải giặt quần áo.
Hoắc Đình Xuyên thấy cô không nói gì, nhanh chóng trèo từ trên cây xuống, chạy lại gần lo lắng hỏi: “Cô không sao chứ? Sao cô lại liều mạng thế? Đây là lợn rừng đấy!”
“Câm miệng, cậu ồn ào quá!”
Lúc này Tần Sương bực bội vô cùng, kế hoạch tốt đẹp của cô lại bị phá hỏng.
Nếu không phải biết người này là thanh niên trí thức mới tới tối qua, cô thật sự muốn đấm cho anh một trận.
Nghĩ rồi, cô thu liềm lại, mất kiên nhẫn nói: “Anh kéo con lợn rừng này xuống núi đi.”
“Ờ... tôi kéo không nổi!”
Tần Sương liếc xéo anh, vẻ mặt tràn đầy khinh bỉ: “Anh có còn là đàn ông không đấy? Chút chuyện này cũng không làm được?”
“Ai bảo tôi không phải đàn ông? Sao cô lại có thể nói tôi như thế?” Hoắc Đình Xuyên xù lông quát lên.
“Câm miệng, kéo không nổi thì chính là đồ phế vật!”
“... Cô giỏi thì cô làm đi.”
Hoắc Đình Xuyên thấy cô gái này nhìn mình bằng ánh mắt ghét bỏ cùng cực, nghĩ bụng thôi bỏ đi, anh không thèm chấp phụ nữ.
Ngay sau đó, anh liền thấy Tần Sương túm lấy một chân con lợn rừng, chẳng thèm nhìn Hoắc Đình Xuyên lấy một cái, một tay kéo lê con lợn đi thẳng xuống núi.
Dáng vẻ ấy phải gọi là nhẹ nhàng như không!
“Này... cô đợi tôi với...”
Tần Sương phớt lờ người đàn ông phía sau, bước chân thoăn thoắt.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Hoắc Đình Xuyên tuyệt đối sẽ không tin trên đời lại có người sở hữu sức lực kinh hồn đến mức này, quá mức khủng khiếp.
Nếu một cước này đá vào người, chẳng phải sẽ đi chầu ông bà ông vải ngay tại chỗ sao?
Đến khi xuống tới chân núi, mấy đứa trẻ đang chơi đùa lập tức gào toáng lên: “Thanh niên trí thức đánh chết lợn rừng rồi!”
“Bác Đại đội trưởng, cháu muốn lấy mười cân thịt ba chỉ, số còn lại bác xem chia thế nào thì chia. Nếu ai dám có ý kiến thì khỏi cần chia cho người đó nữa.”
Đám người đi cùng Đại đội trưởng nhìn con lợn rừng hơn 300 cân bị Tần Sương vứt bịch xuống đất, ai nấy đều không kìm được nuốt nước miếng ừng ực.
Đại đội trưởng cũng trước sự kinh ngạc của mọi người mà đảm bảo: “Lợn rừng là do cháu săn được, chia cho cháu mười cân thịt ba chỉ, hoàn toàn không thành vấn đề.”
“Vậy thì tốt, chỗ này bác cứ xử lý, cháu về thay quần áo trước, dính đầy máu rồi.”
“Được được được, phần thịt của cháu bác sẽ giữ lại cho.”
Nhận được lời đảm bảo của Đại đội trưởng, Tần Sương quay người đi thẳng về nhà mình.
Hoắc Đình Xuyên vốn định nói thêm điều gì đó, nhưng đều bị đối phương phớt lờ hoàn toàn.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên anh bị một cô gái cho ăn quả bơ, lúc này trong lòng bắt đầu nghi ngờ sâu sắc, không biết có phải bản thân trông không còn đẹp trai như trước nữa hay không.
Còn Đại đội trưởng thì sai người mau chóng khiêng con lợn rừng ra sân phơi lúa, sau đó phát loa thông báo: “Tin vui, tin vui đây, chiều nay đồng chí thanh niên trí thức Tần đã săn được một con lợn rừng, mỗi nhà cử một người tới rút thăm chia thịt, quá giờ không đợi!”
Tiếng loa phát thanh vừa dứt, những người đang làm việc ngoài đồng lập tức vỡ òa náo loạn.
“Mẹ ơi, con bé này cừ thật đấy!”
“Chứ sao nữa, ban sáng kiếm mười điểm công, buổi chiều đã săn được lợn rừng, thật là ghê gớm.”
“Hừ... Có giỏi đến mấy thì chẳng phải cũng chỉ là đứa con gái thôi sao, sau này gả chồng rồi cũng bị đàn ông đè đầu cưỡi cổ thôi.”
“Phi! Bà Tôn không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại đi, nghe chướng tai chết đi được.”
“Đúng đấy, bà đã chê bai như thế thì đừng có ăn thịt lợn của thanh niên trí thức Tần nữa, để bọn tôi ăn hộ cho.”
“Bà... các người...”
“Mấy chị em ơi, đừng để ý tới mụ ta, chúng ta mau đi chia thịt đi, đến muộn không rút được thăm ngon thì thiệt ráng chịu.”
“Đúng đúng đúng, đi mau thôi.”
Lúc này ở sân phơi lúa vô cùng náo nhiệt, lũ trẻ con đều vây quanh nơi này, háo hức chờ đợi món lòng lợn nấu dưa chua và thịt chia phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

