Chương 25: Chương 25
Có phải thân thế của tôi có ẩn tình gì không?”
"Được thôi!" Lý Lạc Phàm đứng dậy vươn người: "Tôi giúp Trương Nhã Lệ giải quyết chuyện của cô trước, sau đó lại giúp hai người.”
Trân Bằng Cương và Vương Mạt đều không có ý kiến gì, ngược lại còn quan tâm tới việc lúc nào mình có thể lấy được cơ thể người giấy hơn.
Lý Lạc Phàm cầm kéo lên cắt thành ba người giấy trắng, Trương Nhã Lệ nhìn một cái rôi chui vào trước, chuyện đầu tiên sau khi "biến thành người" chính là câm kéo của Lý Lạc Phàm vừa dùng lên, nhanh tay cắt thành ba người giấy tinh xảo giống y như thật, còn lấy cả những chiếc bút chì màu ở bên cạnh lên tô vẽ các đường nét trên gương mặt, một lúc sau một người giấy sinh động như thật đã hoàn thành. Chỉ là người giấy này không phải ai cắt ra cũng có thể sử dụng, người bình thường hoặc là "quỷ" cắt ra thì chính là giấy bình thường, chỉ có những người giấy do người có năng lực của quỷ thần như Lý Lạc Phàm cắt ra mới có thể để quỷ sử dụng.
Nhìn ánh mắt tha thiết mong chờ của ba con quỷ cùng với kỹ thuật thật sự là cẩu thả của mình, Lý Lạc Phàm ngại ngùng sờ mũi, sau đó thổi một hơi lên người giấy.
Ba con quỷ lập tức rời khỏi người giấy lúc trước chuyển sang thân thể mới, đợi bọn họ đứng lên lần nữa, Lý Lạc Phàm không thể không thừa nhận, người giấy mà Trương Nhã Lệ cắt ra giống thật hơn của mình rất nhiều, bọn họ dùng người giấy này xong thì trừ biểu cảm có chút cứng ngắc ra thì cũng không khác người sống là bao.
Lúc này đã là hai giờ sáng, Lý Lạc Phàm buồn ngủ ngáp một cái, lên tiếng chào hỏi ba con quỷ xong thì trở về phòng ngủ, vừa ngủ một giấc đã tới buổi trưa ngày hôm sau. Lúc tỉnh dậy, nhất thời Lý lạc Phàm bị biến hóa trong nhà làm cho sợ ngây người.
Cửa sổ trong phòng sáng hơn, mở cửa tủ quần áo, mấy bộ quần áo ít ỏi kia của cô đã được xếp chỉnh tê, đến cả một chút nếp nhăn cũng không có, còn có thêm mấy phần hương hoa nhàn nhạt. Đống sách học thêm và đề thi chất đống như núi trên bàn của mình cũng đã được phân loại xếp gọn gàng rồi, mỗi một tập đều được dán nhãn, có thể vừa nhìn đã có thể tìm thấy thứ mình cần.
Đẩy cửa phòng ra, mùi hương của đồ ăn lập tức tranh nhau tràn vào bên trong, Lý Lạc Phàm vừa chảy nước miếng vừa lệ rơi đây mặt: Cuối cùng cuộc sống hạnh phúc cũng tới rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

