Lý Lạc Phàm nghe vậy thì cũng thở phào một hơi thay Trương Nhã Lệ: "May mà cô học đúng chuyên ngành. Đây không phải là cuộc sống rất có tiền năng sao? Cô lại xảy ra chuyện gì rồi?"
Trương Nhã Lệ cười khổ: "Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi nghĩ đã bốn năm không về nhà rồi, cho nên đã mua ít quả để về nhà thăm mẹ, kết quả bà ấy vừa nhìn thấy tôi đã thay đổi sắc mặt, vốn dĩ muốn đóng cửa đuổi tôi đi, nhưng không biết tại sao lại đột nhiên thay đổi suy nghĩ kéo tôi vào trong, nói rằng tôi đừng hòng làm quần áo gì đó, phải cố gắng thi công chức." Trên đỉnh đầu Lý Lạc Phàm hiện lên mấy dấu hỏi chấm to đùng, cô thật sự không hiểu người mẹ này là có mạch não nào.
Trương Nhã Lệ lần nãy cũng rất cạn lời: Mẹ tôi hy vọng tôi thi công chức, nhưng tôi biết với năng lực của tôi thì căn bản không thể thi được. Tôi muốn mở một cửa hàng quần áo của riêng mình, hoặc là đi ứng tuyển một xí nghiệp quần áo nào đó để học tập kinh nghiệm. Bởi vì chuyện này nên tôi và mẹ lại sinh ra mâu thuẫn, lần này bà ấy nhốt tôi ở trong phòng, đưa cho tôi một đống tài liệu học tập để tôi chuẩn bị thị, không cho tôi ra ngoài. Tôi không muốn lãng phí thời gian ở chỗ này, cho nên tôi đã nhân lúc mẹ tôi đi làm mà trèo cửa sổ ra ngoài, muốn bò tới ban công bên cạnh phòng tôi, như vậy thì có thể rời khỏi nhà từ căn phòng có ban công đó. Nhưng không ngờ...
Lý Lạc Phàm hiểu ra: "Trượt chân sao, nhà cô có mấy tâng?"
Trương Nhã Lệ lặng lẽ trả lời: "Năm tâng."
Lý Lạc Phàm thở dài: "Đáng tiếc, vậy di nguyện của cô là gì?"
Trương Nhã Lệ cúi thấp đầu xuống: "Lúc tôi rời khỏi cơ thể, ở bệnh viện đã nhìn thấy mẹ, bà ấy đứng cách cửa phòng phẫu thuật mắng tôi ích kỷ, mắng tôi nhút nhát, mắng tôi thà tự tử cũng không chịu cố gắng thi công chức, bà ấy mắng tôi nếu biết được cái đức hạnh này của tôi thì lúc đâu đã không nên đưa tôi trở về."
Lý Lạc Phàm nhanh nhạy nắm được điểm mấu chốt: "Không nên đưa cô trở về là có ý gì?"
Trương Nhã Lệ vội vàng nói: “Đây chính là chỗ mà tôi muốn xin cô giúp đỡ, tôi muốn biết tôi có phải con ruột của bà ấy không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
