Lục Quan Thừa đến rất sớm.
Hẹn mười một giờ, mười giờ rưỡi anh đã có mặt.
Thực tế, trong tất cả những buổi tiệc hay hẹn hò có Thi Nguyện tham gia, anh chưa từng đến muộn.
Thi Nguyện có khuôn mặt đẹp đến cực hạn, nhưng cũng biến hóa thất thường đến cực hạn.
Anh chăm chú nhìn Thi Nguyện, lúc này đang rũ gương mặt nhỏ nhắn, cởi áo khoác rồi ngồi xuống đối diện. Muốn lấy lòng cô, anh vỗ tay ra hiệu cho nghệ nhân trà đạo đã chờ ở phòng bên bước vào biểu diễn mười sáu thức pha trà.
Cánh cửa trượt hoa văn hình khối mở ra nhẹ nhàng.
Người phục vụ đứng sang một bên nhường lối, phía sau là nữ trà sư mặc sườn xám thanh nhã, bưng khay trà tiến vào.
Tiếng đàn cổ trầm lắng vang lên, trà sư vừa đặt khay lên bàn gỗ cổ thì Thi Nguyện, vốn đang bận nghĩ chuyện khác, đã cau đôi mày mảnh lại, tỏ rõ vẻ sốt ruột: “Anh biết em không thích uống trà mà, còn bày mấy trò nhàm chán này làm gì?”
Nịnh không đúng chỗ, Lục Quan Thừa thoáng ngượng ngùng, còn trà sư kia cũng lộ vẻ khó xử.
Nhưng anh vốn quen với tính khí thất thường của cô, lập tức nhận lỗi, phẩy tay bảo trà sư ra ngoài.
Khi phòng đã không còn người ngoài, anh cười lấy lòng: “Nguyện Nguyện, lỗi anh, đoán sai ý em rồi. Em đừng giận, nếu không thích chỗ này thì mình đi nơi khác cũng được.”
“Thôi bỏ đi, nhà em vừa xảy ra chuyện như vậy, em cũng chẳng còn tâm trí mà chơi bời.”
Thi Nguyện chống một bên má, ánh mắt từ bức tranh thủy mặc hoa cỏ trên tường chuyển sang gương mặt đang nhìn mình chăm chú của Lục Quan Thừa, ngũ quan vốn có thể chấm bảy điểm, nhưng bị cái dáng vẻ hạ mình lấy lòng này làm giảm hẳn sức hút.
Không hiểu vì sao, từ khi quyết định sẽ lấy Lục Quan Thừa, cô càng nhìn anh càng thấy khó chịu.
Cô đè nén tâm trạng, đổi tay chống má, nói thẳng: “Em có chuyện muốn nói với anh.”
Kết hôn là chuyện hệ trọng cả đời.
Nhưng khi đã mất hết người thân, ngay cả Lê Kiến Húc, người nuôi cô suốt mười năm cũng qua đời, thì việc lấy ai, có lấy hay không, dường như chỉ còn là một ý nghĩ thoáng qua.
Cô khéo léo giấu mục đích thật sự dưới lớp vỏ bọc tình yêu và “định mệnh”, dành ba phút để nói một lời tỏ tình thẳng thắn, khiến người nghe là Lục Quan Thừa sững sờ.
“Nguyện Nguyện, ý em là... em muốn lấy anh...?”
Không có sự xúc động hay vui mừng tột độ như tưởng tượng, Lục Quan Thừa nghiêng người về phía trước, ánh mắt lộ vẻ khó tin.
“Đúng vậy, sao vậy?”
Thi Nguyện nghiêng cằm nhìn anh, chần chừ một giây vì chột dạ, rồi lại giả vờ hùng hồn: “Chẳng phải anh nói anh yêu em, muốn ở bên em cả đời sao? Giờ thấy em động lòng lại muốn đổi ý à?”
“Không... không phải thế.”
“Nhưng chú Lê vừa...” Lục Quan Thừa sợ cô buồn nên bỏ dở câu nói.
“Chuyện của chú Lê, tất nhiên em buồn chứ.”
Thi Nguyện hờ hững nheo mắt, nhắc đến lại càng chán nản. Cô thầm nghĩ, giá như Lê Kiến Húc còn sống thì tốt biết bao, mình vừa có thể hưởng tình thương mà cha mẹ ruột chưa từng cho, vừa không phải lo lắng cho tương lai bấp bênh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)