Lê Kiến Húc chết rồi.
Khi nhận được tin dữ ấy, Thi Nguyện còn đang ngà ngà say trong quán bar, cùng bạn trai mới quen mở tiệc quậy tới bến.
Trong khoảnh khắc quả cầu đèn xoay trên trần từ xanh chuyển sang đỏ, khóe môi cô vương một nét mơ màng, hướng về phía màn hình sáng lên, khẽ “Alo” một tiếng.
Chỉ vài giây sau, khi đèn từ đỏ chuyển lại thành xanh, nụ cười ấy đông cứng trên môi, cơ thể bỗng mất điểm tựa, ngã thẳng xuống đất theo sau chiếc điện thoại vừa rơi.
“Sao lại thế này?”
Tròn năm ngày.
Từ lúc vội vã tới bệnh viện, thấy Lê Kiến Húc nằm dưới tấm vải trắng, thân thể đã tan nát, cho đến khi biệt thự nhà họ Lê treo vải trắng dựng linh đường, rồi cuối cùng là tro cốt ông hóa thành vài nắm trong ngọn lửa dữ, được chôn dưới mảnh đất mà ông đã chọn sẵn từ lâu, suốt quãng thời gian ấy, Thi Nguyện chỉ lặp đi lặp lại một câu này.
Cô nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, một người đang ở độ tuổi sung sức, chưa đầy năm mươi, chỉ cần dậm chân một cái cũng đủ làm cả thành phố Hắc Hải rung chuyển ba phần như Lê Kiến Húc, lại có thể chết vì một vụ tai nạn trên đường đi công tác, bị thanh thép rơi từ xe tải xuyên thẳng qua ngực, mất mạng ngay tại chỗ.
Ngón tay lạnh cóng hơi co lại trong tay áo khoác đen, Thi Nguyện đứng cuối hàng người thân trực hệ của nhà họ Lê, lại hỏi thầm trong lòng một lần nữa vì sao ông trời lại cướp mạng của Lê Kiến Húc, rồi mới ngẩng gương mặt đầy mệt mỏi lên nhìn quanh.
Sau lưng là gió mùa đông rít gào, trước mắt là bức tường người đen kịt trong trang phục tang lễ.
Tiếng nấc nghẹn và tiếng hít mũi vang lên rải rác trong đám đông.
Thi Nguyện không rõ những người đang khóc kia là ai, nhưng khi ánh mắt dời lên phía đầu hàng, cô thấy ba người con trai mà Lê Kiến Húc để lại, chỉ im lặng đứng đó, trông chẳng giống đang dự tang lễ, mà giống như đang họp nhậm chức hơn.
Cảnh tượng kỳ lạ này, tuy quái dị nhưng lại nằm trong khuôn khổ quy tắc vốn có của nhà họ Lê, khiến nỗi bi thương trong lòng Thi Nguyện vơi đi quá nửa. Cô còn chưa kịp giả vờ thản nhiên quay đi thì đã bị Lê Hướng Hành, con cả nhà họ Lê, gọi tên để lên dâng hoa.
Thi Nguyện ở nhờ nhà họ Lê mười năm nay, tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng nhờ sự nuông chiều và sủng ái của Lê Kiến Húc, dù cô đứng ở cuối hàng vẫn được xem là một thành viên, không ai phản đối khi cô đặt đoá cúc trắng tượng trưng cho lòng thương tiếc lên trước mộ ông.
Khi bó hoa rơi xuống đất, nước mắt Thi Nguyện cũng lặng lẽ rơi xuống, như cơn mưa đến đúng lúc.
Cô cúi người thật lâu, đến khi đứng thẳng dậy thì vừa khéo đối diện với đôi mắt trong bức di ảnh vẫn phong độ ngời ngời của Lê Kiến Húc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)