Nhưng động tác của cô quá nhanh, hắn không kịp mở miệng phản đối
Mà đầu sỏ gây tội Khương Xuân chẳng nhưng không tỉnh lại còn cười nhạo hắn
“Phu quân, khuôn mặt chàng làm sao đỏ vậy, thẹn thùng à?”
Tống Thời An chán nản, bối rối xoay người, lười đến xem đồ vật dơ bẩn này một cái
Khương Xuân vung roi lên, đem xe la chạy về phía đường đi huyện thành, còn có lòng tốt an ủi Tống Thời An
“Chỉ là ôm eo mà thôi, phu quân không cần thẹn thùng, chúng ta là vợ chồng mà”
Trong lòng Tống Thời An hừ lạnh một tiếng; “rất nhanh liền không phải”
Khương Xuân thấy hắn không hé răng, sợ người chính nhân quân tử như hắn không chịu được trêu ghẹo nên không trêu hắn nữa.
Ngược lại bắt đầu để ý đến hệ thống đánh dấu của cô
Những lần trước được đến điểm đánh dấu là các cửa hàng ở trên trấn, nhưng trấn của cô có khá ít cửa hàng cô chỉ có thể tăng cường đi qua tiền trang và hiệu thuốc thôi
Mà huyện Hồng Diệp là nơi mà vận chuyển hàng đến kinh thành nhất định phải đi qua cho nên là đường thủy rất phát triển , phồn hoa hơn rất nhiều so với trấn Hồng diệp
Đặc biệt là khu vực tiếp giáp với bến tàu phía đông, cửa hàng có thể nói là san sát nối tiếp nhau
Vì thế mà 3 ngày hệ thống đánh dấu của Khương Xuân không thấy động tĩnh gì tích cóp thêm được 6 điểm
Cô chà xát bàn tay, chỉ ngóng trông hôm nay có thể vớt được những vật đáng giá một chút, đừng đi một chuyến lại về tay không.
Nếu Khương Xuân đi huyện thành một mình thì một canh giờ là có thể đến nhưng phía sau xe còn có Tống Thời An thân kiều thể nhược
Cô không dám đuổi con la đi quá nhanh, sợ Tống Thời An lại sinh bệnh ốm thêm đến lúc đó lại tốn thêm một mớ tiền tài.
Cho nên tốn mất khoảng một canh giờ rưỡi mới đến
ở cửa thành có binh lính canh, mỗi người nộp hai văn tiền thuế vào thành, sau đó Khương Xuân vội vàng lái xe la đến thẳng xưởng ép dầu
trên trấn không có xưởng ép dầu nên phải lên tận huyện thành, không tiện chút nào
hơn nữa bởi vì kỹ thuật ép dầu thời kỳ này còn rất lạc hậu cho nên hiệu suất ra dầu cực kỳ thấp, mười cân đậu nành mới ép được một cân dầu đậu nành
nếu dùng đậu nành dù có nấu thành cơm đậu hay đổi đậu hủ ăn vẫn so với ép dầu có lợi hơn nhiều
không chỉ vậy mà khi đi ép dầu còn phải trả cho xưởng ép dầu ba văn tiền cho mỗi cân dầu đậu nành.
hiển nhiên vì không có lợi cho nên là dân cư quanh đây có mấy người đến xưởng ép dầu để ép đâu, không có mấy gia đình bỏ được dậu nành và tiền đi ép dầu ăn cả.
từ mức độ nào đó thì lý thị mắng Tống Thời An trừ bỏ phí tiền cũng là tốn tiền đúng là mắng cũng không sai thật.
quy trình ép dầu thủ công rất rườm rà, hiển nhiên trong ngày hôm nay không thể xong được, nên Khương Xuân chỉ có thể giao đậu nành cho xưởng rồi ngày khác lại đến lấy dầu về sau.
Khương Xuân vén tay áo xụ mặt nói với ông chủ xưởng ép dầu;
“Đậu nành này nhà ta chính là loại cao cấp trồng trong ruộng ra, mỗi hạt đều mẩy tròn vo, trương thúc đừng “không cẩn thận” lấy nhầm đậu nành nhà ta với đậu nành khác nhé, cẩn thận không thì ta đem xưởng ép dầu này đập tan tành đấy”
Trương mập mạp nghe được liên tục chắp tay; “Khương cô nãi nãi, ta dù có lấy sai của ai cũng không sai của cô được, cô cứ yên tâm đi”
Không đợi Khương Xuân đáp lại, ông liền quay đầu “phi” một tiếng sửa cho đúng
Đây chính là mẫu dạ xoa chuyển thế đấy
Năm ngoài có tên lưu manh không biết sống chết mà tới đùa giỡn cô, chưa cần dùng đến cha cô và cậu cô tự mình cô đã đánh cho người ta kêu cha gọi mẹ rồi.
Nếu không phải cha của tên lưu manh kia đến quỳ cầu xin khóc lóc các kiểu thì cô còn định đem chân thứ ba của tên đó đánh gãy luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)