Khương Xuân vừa nghe được con số này lập tức giãy nảy lên, lăn long lóc bò dậy từ ổ chăn, kinh hoàng nói:
“Cái gì? 10 lượng bạc á? Sao lại đắt như vậy chứ?”
Tống Thời An hừ nhẹ một tiếng,:
“Không thì sao nàng lại nghĩ ta muốn chép sách đi bán chứ?”
Chẳng lẽ hắn không biết vẽ tranh sẽ dễ kiếm tiền hơn so với chép sách à? Còn không phải là vì giấy bút, màu vẽ vượt qua năng lực thừa nhận của Khương gia chứ còn vì sao nữa?
Khương Xuân uể oải nằm lại trên giường đất, sự nghiệp kiếm tiền của cô chưa ra hoa đã bị gió bão phá hoại, bạc nhà cô đều ở trong tay cô, cả nhà còn chưa được 30 lượng bạc đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)