Cô đã cho nam phụ Tống Thời An này giả thiết bối cảnh trưởng thành là khi còn nhỏ hắn bị bệnh nặng nên ở chùa một thời gian, được Trần địa sư thu làm đệ tử ký danh nên mới còn sống
Từ lúc đó về sau hắn chỉ có thể ăn chay, không thể ăn thức ăn có thịt
Tống gia chịu liên lụy xét nhà bởi con rể Yến vương, sau khi Tống Thời An bị bán đi, bị Khương Hà mua về cho con gái thành người ở rể
Người trong thôn chỉ có ngày lễ tết mới có thể ăn lên thức ăn mặn nhưng Khương gia chính là làm nghề giết heo cho nên món nào hầu như cũng có mỡ hoặc thịt
Như vậy dinh dưỡng không theo kịp nhu cầu cho nên bệnh kéo dài không dứt, từ đó về sau hơi chút gió thổi cỏ lay là ốm đau không dậy nổi, ho khan không ngừng, nghiêm trọng còn có thể ho ra máu nữa
Đúng là xứng với danh mỹ cường thảm mà
Tống Thời An thu hồi suy nghĩ của mình, làm lơ cánh tay cầm bánh bao duỗi lại đây của Khương Xuân, bưng lên chén tào phớ đưa lên môi uống một hớp
Sau khi buông chén sứ xuống hắn dùng ngón tay xanh nhạt lấy một chiếc bánh bao chay đưa lên môi khẽ cắn một miếng
Chậm rãi nhai nhấm nhuốt
Khương Xuân thiếu chút nữa xem ngây người
Nghĩ thầm; “Không hổ là ta, vậy mà có thể viết ra mỹ nhân như vậy, chỉ ngồi ăn bánh bao thôi mà cũng làm cảnh đẹp ý vui, quả thực là sắc đẹp thay cơm mà. Chỉ nhìn như vậy thôi cũng thấy no rồi”
Lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có, Khương Xuân cũng không ngoại lệ, huống chi mỹ nhân này vẫn là chính tay cô viết ra.
Tuy nhiên cô cũng không phải là người não yêu đương
Tình yêu chỉ là vật trang trí làm cho cuộc sống này thêm sắc màu sinh động mà thôi, không phải toàn bộ cuộc sống
Nếu ngày nào đó hai người phát sinh xung đột, tuy rằng trong lòng cô không tha nhưng cô vẫn lựa chọn hòa ly với Tống Thời An
Đương nhiên đó là lời nói về sau
Trước mắt mà nói, cô sẽ đối xử tốt với Tống Thời An, nỗ lực đem thân thể hắn điều điều trị cho tốt để tương lai có thể dựa vào ân huệ đó để làm hắn mang hai cha con cô vào kinh ăn sung mặc sướng
Phải biết rằng năm đó lúc cô viết quyển sách này, kinh thành Đại Chu chính là cô đối chiếu với Bắc Tống Biện Lương viết, đem phồn hoa của Biện kinh viết vào trong sách.
Làm một người hiện đại ai không muốn tận mắt nhìn thấy “Thanh Minh Thượng Hà Đồ” cảnh thật chứ?
Huống hồ, sinh sống ở kinh thành hiển nhiên so với nơi chim không thèm ị này tốt hơn quá nhiều
Khương Xuân đem tay lui về, cầm lấy bánh bao thịt trực tiếp nhét vào miệng của mình.
tuy rằng Mỹ nhân đẹp nhưng mà bánh bao trong tay cô thơm hơn
Cô ăn một hơi hết cả lồng bánh bao, đem tào phớ uống không còn cả cặn mà vẫn thấy chưa đã thèm.
Không có biện pháp nào khác, sức lực của thân thể này rất lớn, một con heo nặng hơn 100 cân mà cô vẫn có thể khiêng được nhẹ nhàng
Sức lực lớn thì ăn uống nhiều, một cái màn thầu to bằng cái bát thì một hơi cô có thể ăn bảy tám cái, ăn cháo thì cần phải dùng bồn sứ cho khỏi phải múc nhiều lần.
Tống Thời An bị sức ăn của cô kinh ngạc rồi, nếu không phải đời trước quen nhìn sóng to gió lớn, ổn trọng thì chỉ sợ bánh bao trong tay hắn đã rơi xuống mặt đất rồi.
Đời trước Khương Xuân chán ghét chính mình nên không ngồi vào bàn cơm ăn cùng bao giờ nên cũng không biết sức ăn của cô kinh người như vậy.
Bánh bao to bằng nắm tay của đàn ông thành niên mà một bữa cô ăn hết mười tám cái, lại uống một chén lớn tào phớ.
Không những không cảm thấy căng bụng mà còn một bộ dáng chưa đã thèm nữa
Chẳng lẽ là thùng cơm thành tinh à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)