Nói như vậy đúng là không sai tý nào
Tống Thời An lại không bị mù, những việc mà nàng làm hắn đều xem ở trong mắt, nếu mà đặt ở kiếp trước vào đúng lúc nghèo túng gặp được một cô gái chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ như vậy thì nhất định hắn sẽ vô cùng cảm động, thề cả đời đối tốt với nàng
Đáng tiếc…
Hiện tại trong mắt hắn những việc mà nàng làm đều có mục đích, cố ý lấy lòng chính mình để sau này về kinh sẽ mang nàng đi theo
Cho nên hắn không thấy cảm động chút nào nhưng bên ngoài vẫn phải giả vờ giả vịt, vì ở thời điểm này nàng chưa làm gì sai cả, chính mình không nên tỏ ra hận một người thê chủ (cách gọi của người ở rể với vợ) luôn quan tâm chăm sóc mình, càng không thể lạnh nhạt được
Nếu không sẽ bị một người chưa xác định là trọng sinh như nàng hoài nghi
Hắn cố gắng nở một nụ cười, nhẹ nhàng nói:
“Vất vả nương tử, đều là do sức khỏe của ta làm liên lụy đến nàng”
Dưới ánh đèn mờ nhạt, mắt phượng của hắn hơi rũ xuống, mũi cao thẳng, khuôn mặt như trứng gà bóc, bên môi lại có ý cười giống như gió xuân thổi lên mặt hồ, tim gan của Khương Xuân hung hăng rung động một chút
Bởi vì nụ cười này cô lại vui vui vẻ vẻ cầm bát thuốc đi rửa sạch, rồi lại nhìn hắn gian nan bê chậu nước rửa chân cô lại xông lên cướp lấy ra ngoài đổ đi.
Đúng là sắc đẹp hại người mà
Ban đêm nằm trong ổ chăn Khương Xuân nảy sinh ý nghĩ ác độc, trong tương lai nhất định phải đem món nợ này đòi lại mới được.
Làm cho hắn giúp mình rửa chân một trăm lần!!!
Đường đường một nội các thủ phụ mà lại đi rửa chân cho mình, cảm giác kia nhất định là tốt đẹp.
Trong nhà chỉ có một chút dầu mè đúng là không chịu nổi cách dùng của Khương Xuân, hôm sau bán thịt xong Khương Xuân vội vàng đến nhà Trâu lí chính thuê xe la chạy lên huyện lấy dầu đậu nành về.
Tuy nhiên sau khi vào huyện thành cô không đến thẳng xưởng ép dầu Trương gia mà đuổi xe chạy đến phố hướng đông bên kia, đi một vòng xa.
Hai ngày này cô tích cóp được 4 điểm đánh dấu, phải mang chúng nó đi dùng ngay mới được.
Trải qua mấy ngày nay dùng hệ thống đánh dấu cô cũng hiểu được quy tắc khen thưởng của hệ thống này
Đó chính là có thể được hai món đồ vật mà trong cửa hàng mà hệ thống đánh dấu có.
Nói cách khác, quy mô cửa hàng càng lớn thì đồ khen thưởng có thể càng quý giá, do vậy nếu mà dùng hệ thống đánh giá ở các cửa hàng trấn trên thì hơi thiệt so với ở huyện thành
‘Đinh! ở “ Y quán huyện Hồng Diệp” đánh dấu thành công đạt được một cân bát giác, một cân vỏ quế’
‘Đinh! ở “hiệu thuốc huyện Hồng Diệp” đánh dấu thành công đạt được hai lượng nhân sâm, hai lượng xạ hương’
‘Đinh! ở “tiền trang huyện Hồng Diệp” đánh dấu thành công được một 328 văn tiền’
‘Đinh! ở “ tiệm rèn huyện Hồng Diệp” đánh dấu thành công được một cái xẻng, một cái cuốc’
Dùng xong bốn điểm đánh dấu , nhìn tổng thế thì kết quả khá khả quan đặc biệt là ở hiệu thuốc còn được hai lạng nhân sâm, tiền thuốc tháng sau của Tống Thời An xem như tiết kiệm được một nửa rồi.
Những dược liệu khác cô cũng không định mang đi bán, mua rồi lại bán thì cũng không được lời chênh lệch giá bao nhiêu, chất lượng còn không bằng hàng hệ thống khen thưởng, cứ để trong không gian của hệ thống biết đâu tương lai có lúc dùng đến.
Không dùng đến cũng không sao, lúc đó lại bán đi là được
Còn đồ bằng sắt mà được thưởng ở tiệm rèn thì cô cũng không định bán, cộng với khen thưởng lần trước trong kho của cô đang có 4 món đồ bằng sắt
Mùa đông gần đến rồi, thân thể mỏng manh gió thổi bay của Tống Thời An kia chỉ dùng chậu than sưởi ấm thì cũng không đủ dùng , cô tính toán tiết kiệm thêm ít sắt nữa rồi bảo thợ rèn làm cho cô một cái lò sưởi kiểu hiện đại, lại mua chút than về cho hắn sưởi ấm
Đại Chu là có than đá, nhưng cái gọi là than đá ở thời đại này nhiều tạp chất đốt lên khói mù mịt, dùng để sưởi ấm có mà hun người không thở được, chỉ thấy thợ rèn dùng để rèn sắt thôi
Tuy nhiên cái lò sưởi kiểu hiện đại dùng tốn khá nhiều sắt, hy vọng trước khi mùa đông đến cô có thể tích cóp đủ sắt để làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

