Khương Xuân dùng sức ôm ma ốm Tống Thời An này xuống xe
Sau đó đem con la buộc vào cái cây ở bên cạnh sau đó cầm miếng thịt, điểm tâm và rượu từ xe xuống dưới
“Theo ta”. Nàng nâng cằm nhìn về phía Tống Thời An, rồi nhấc chân đi đến mặt tiền cửa hiệu có tên “tiệm tạp hóa Vương Ký”.
Mặt tiền cửa hiệu này cũng không lớn, bên cạnh còn đặt một cái máy dệt tay cũ kỹ, đại cô của Khương Xuân Khương Khê đang ngồi ở máy dệt . đang kẽo kẹt dệt vải
Nghe tiếng có người vào tiệm, bà ngẩng đầu lên, trong miệng ân cần nói;
“Khách quan muốn mua gì vậy?”
Khi nhìn thấy người bước vào chính là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của mình thì trừng lớn hai mắt kinh ngạc kêu lên
“Xuân nương, sao cháu lại tới đây?”
“Đại cô”. Khương Xuân gọi một tiếng, đánh giá tiệm tạp hóa đơn sơ này một lần rồi mới trả lời
“Sắp tết rồi, cha cháu bảo cháu đến thăm cô, nhân tiện dẫn theo cháu rể mới đến cho cô gặp mặt”
Khương Khê nghe vậy mới dời ánh mắt sang Tống Thời An đứng bên cạnh
Lại lần nữa trừng lớn hai mắt
Cháu rể này quá đẹp trai rồi, mắt mũi, miệng, không chỗ nào khó coi cả, quả thực là như công tử vương công quý tộc vậy
Bà khẩn trương chà sát hai tay, đơ người một lúc mới chạy lên quầy hàng cầm hai cái ghế nhỏ ra, để trên mặt đất thúc giục nói;
“Ngồi đi, Xuân nương và cháu rể, hai đứa ngồi đi”
Không đợi Khương Xuân và Tống Thời An nói gì, bà lại cầm hai cái ghế lên cười nói.
“Đúng rồi, ở cửa quán này thì ngồi làm gì, đi, vào trong nhà ngồi đi”
Nói xong bà vội vàng đóng cửa hàng lại rồi mở cửa nhà đi vào
Ngay cả quà tặng trong tay Khương Xuân bà cũng chưa nhận, Khương Xuân chỉ có thể một tay cầm thịt và điểm tâm, 1 tay cầm bình rượu đi theo Khương Khê vào trong sân nhà Vương gia
Sau đó Khương Xuân nhìn thấy cảnh tượng trong sân mà “Á” một tiếng trong lòng
Đại cô của nàng ở tiệm tạp hóa vừa dệt vải vừa trông cửa hàng mà bà cháu nhà Vương gia lại ngồi trên ghế trong sân vừa ăn điểm tâm vừa nói chuyện phiếm
Khương khê kích động mà nói to với hai người trong sân;
“Mẹ, cháu gái nhà mẹ đẻ của con dẫn cháu rể đến thăm con, Ngân nhi, mau tới gặp biểu tỷ của con này”
Kết quả là hai người kia phảng phất như là không nghe thấy lời của bà vậy, tiếp tục uống trà, ăn điểm tâm.
Cháu gái thì thôi, đây lại có cả cháu rể nữa mà không ai cho bà mặt mũi gì, làm sắc mặt Khương Khê tức đỏ cả mặt
Bà không dám nói gì với mẹ chồng chỉ có thể thúc giục con gái của mình, Ngân nhi;
“Ngân nhi, mẹ gọi con đấy, tới đây gặp biểu tỷ”
Vương Ngân Nhi vỗ vỗ vụ điểm tâm trên tay, chậm rì rì đứng lên sau đó yểu điệu đi đến bên này
Khi đến gần Khương Xuân mới nhìn thấy cách ăn mặc của cô ấy
Cổ áo vàng nhạt, áo màu đỏ tươi và váy màu xanh lục thêu một con chim xanh, bên hông còn buộc một cái khăn thêu màu trắng. Toàn thân khí phái, cùng với Vương Ngân Nhi xanh xao vàng vọt trong ký ức như hai người khác nhau vậy
Xem ra cô ấy bị Tào bà tử người bà nội kia bán vào trong gia đình giàu có của huyện thành làm nha hoàn, sống khá tốt bằng không cũng không có khả năng được cho phép về nhà ăn tết
“Biểu tỷ”. Vương Ngân nhi vung khăn, hành lễ theo tiêu chuẩn.
Sau khi đứng dậy, ánh mắt nhìn sang Tống Thời An đang đứng bên cạnh Khương Xuân, hai mắt đánh giá từ trên xuống dưới
Sau đó khinh thường mà cười nói;
“Không nghĩ tới người thô kệch như biểu tỷ vậy mà lại là người xem mặt, nhìn con rể mà tỷ chiêu tới cửa này, ốm yếu như vậy, cả người cũng chỉ có một khuôn mặt là đáng giá, nhưng mà như vậy thì có thể làm gì được chứ?”
Khương Xuân cũng không tức giận, cười hì hì nói;
“Ta phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, phu quân chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa là được, đôi ta quả thật chính là trời đất tạo nên một đôi mà”
Không đợi Vương Ngân Nhi đáp lại, nàng lại nhướng mày
“Sao vậy? muội có ý kiến gì à? Có ý kiến thì cũng nghẹn đi, dù sao thì ta cũng không nghe muội.”
“Xuân nương, đừng đứng bên ngoài nữa, vào trong phòng ngồi đi”
Ánh mắt rời xuống tay Khương Xuân, lúc này mới chú ý đến nàng mang theo quà tặng tới.
Vội vàng duỗi tay đi nhận lấy, còn nói với Vương Ngân Nhi;
“Ngân nhi, mau nhận lấy đồ mà biểu tỷ mang đến đi”
Vương Ngân Nhi còn chưa nói gì, Tào bà tử đã lên tiếng;
“Đừng bảo con bé cầm, cẩn thận không bẩn hết quần áo”
Khóe miệng Khương Xuân lộ ra vẻ tươi cười châm chọc
Tào bà tử này đúng là gió chiều nào theo chiều đó. Trước kia Vương Ngân Nhi là bồi tiền hóa, động tý là đánh chửi, cơm còn không cho ăn no, sau đó còn gọi mẹ mìn đến bán cháu gái đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

