À không, là một thanh gậy gỗ. Một thanh gậy tưởng chừng “sắc bén”, chặn đứng trước ngực hắn.
Vừa nãy hắn còn kịp nhìn rõ, lúc cô đổi gậy từ tay trái sang tay phải, động tác lưu loát đến mức không thể chê.
Lúc này đầu gậy đã dí thẳng vào yết hầu hắn, khiến hắn đứng chết trân, lưng như đang hứng trọn cơn gió rét căm căm.
Hắn lập tức giơ tay: “Nữ hiệp tha mạng.”
Diệp Mãn mặt vẫn còn đỏ bừng, không buông gậy xuống, chỉ hỏi lại: “Anh có trả tiền không?”
“Trả, trả, trả tiền.” Gã đàn ông vốn quen bắt nạt kẻ yếu lập tức mềm nhũn, dùng ngón tay gạt nhẹ cây gậy đang tì trước cổ mình, nặn ra nụ cười giả lả:
“Em gái, có gì từ từ nói, dùng đao thương gậy gộc làm gì vậy.”
Diệp Mãn không động, chỉ thẳng vào hắn: “Bớt nói nhảm.”
“Được, được, tôi trả ngay đây.” Gã đàn ông móc ví từ trong túi quần ra, dưới ánh mắt và cây gậy vẫn chĩa vào cổ, đếm ra ba mươi tờ tiền mặt, “Một đồng cũng không thiếu.”
Diệp Mãn lúc thu gậy về còn vẽ ra một đường vòng cung đẹp mắt.
Cô kẹp gậy dưới cánh tay, chăm chú đếm từng tờ.
Lúc này lại đến lượt gã đàn ông thấy kỳ lạ, hắn thăm dò hỏi: “Em gái, em biết võ thuật à?”
Anh cảm thấy chắc Tô Ngôn Tư bỏ thêm gì đó vào rượu, không thì sao anh lại thấy mình giống hệt một kẻ ngáo ngơ đi rình trộm cuộc đời người khác.
Dưới ánh đèn đơn độc, cô gái ấy vứt cây gậy xuống, cúi người gom lại toàn bộ đồ đạc của mình.
Cô có một cái bao tải lớn, phồng căng. Anh thầm nghĩ, cô làm gì thế, đi lượm ve chai à?
Một cô gái biết võ lại đi lượm ve chai, nghe chẳng khác nào chuyện dị văn nơi đô thị.
Bao tải trong tay cô kéo lê trên nền đất phủ đầy tuyết đêm đông, phát ra tiếng ma sát nặng nề, vẽ thành một đường đi đầy rùng rợn.
Chuyện này ngày càng vô lý rồi.
Anh đưa tay xoa thái dương. Chắc cậu Tô đã bỏ gì vào rượu đây.
Thẩm Khiêm Ngộ đưa cổ tay lên xem giờ, bây giờ đã hơn mười một giờ.
Điếu thuốc trong tay anh cuối cùng cũng tàn vụn, khi thấy thời gian đã gần đến, anh quay đầu lại, bất ngờ bắt gặp một gương mặt.
Người vừa nãy kéo bao tải như một sát thủ giờ đã xuất hiện trước mặt anh, anh thậm chí còn nín thở.
Trong cơn say dần dần thấm vào, anh nhìn thấy gương mặt cô rõ ràng hơn nhiều so với lúc trước chỉ là một bóng mơ hồ.
Đôi mắt cô hơi hẹp dài, vốn mang theo nét anh khí, nhưng đuôi mắt lại cụp xuống, trong ánh mắt trong trẻo không vương chút gì, khiến người ta nhớ đến những bông tuyết trắng như ngọc rơi trên tường đỏ mái ngói vàng ở Xương Kinh thuở ban đầu còn chưa đông nghịt xe cộ người qua lại.
Có lẽ do thời tiết quá lạnh, gò má cô ửng hồng. Thân hình cô nhỏ nhắn hơn anh nhiều, nên khi nói chuyện phải hơi ngẩng đầu lên.
Bước chân cô hoàn toàn im lặng.
Đối phương lên tiếng trước.
“Tiên sinh, làm phiền rồi. Anh có biết ở đây có chỗ nào cho thuê nhà không?”
Thuê nhà sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)