Tiểu Đồng lanh lợi, biết cách xoay xở, chẳng bao lâu đã ký được với một công ty quản lý và tiến về Xương Kinh. Nhớ tình đồng cam cộng khổ khi cả hai cùng nằm tám tiếng dưới vòi nước áp lực cao để diễn xác chết, Tiểu Đồng đã giới thiệu Diệp Mãn cho công ty.
Khoảng hai tháng sau, Diệp Mãn thật sự nhận được điện thoại từ công ty. Cô vui mừng chia sẻ với Tiểu Đồng, nhưng đầu dây bên kia lại im lặng bất thường.
“Tiểu Mãn, nơi này không hợp với cậu.”
Không hợp sao.
Trước khi xuống núi, sư phụ cũng từng nói, thế giới bên ngoài không hợp với cô.
“Hợp hay không, phải đi rồi mới biết.” Trong điện thoại, cô đã nói như thế.
Và thế là cô mang theo tất cả gia sản, không để lại đường lui, từ Chiết Đông đi Hoành Điếm, rồi từ Hoành Điếm đến Xương Kinh.
Trước khi rời Xương Kinh, Tiểu Đồng để lại cho cô số của người cho thuê nhà trước.
Người kia sau khi liên lạc đã gửi cho cô vài tấm ảnh căn hộ. Là một căn một phòng ngủ, ánh sáng khá tốt, bài trí ấm áp.
“Đặt sớm đi em, căn hộ này có nhiều người hỏi lắm.”
Căn hộ nhỏ chưa đến hai mươi mét vuông mà giá thuê những sáu nghìn, tiền cọc bằng nửa tháng tiền nhà.
Vì đó vốn là chủ nhà trước của Tiểu Đồng nên Diệp Mãn cũng không cảnh giác nhiều, chỉ xin số điện thoại và tên, rồi chuyển tiền đặt cọc.
Cô tìm một góc ngõ tránh gió, trong cơn tuyết mùa đông ngày càng dày đặc, gửi cho người kia một tin nhắn: “Tôi đến rồi, anh ở đâu?”
Trước đó, người đã nhận tiền cọc còn ra vẻ nghiêm túc, gửi địa chỉ, trò chuyện cả chuyện điện nước. Lúc này, trên màn hình lại hiện lên một dấu chấm than đỏ.
Cô tra ý nghĩa của dấu chấm than đỏ.
Kết luận cuối cùng là... Cô bị lừa rồi.
...
Khu Ngô Đồng Uyển trước kia vốn là con đường ngựa đi qua khi hoàng đế nhà Thanh đến đàn tế lễ.
Sau này khi chính phủ Dân quốc cải tạo, có thầy phong thủy nói nơi này sát khí quá nặng, liền chặt hết hàng cây ngô đồng trăm tuổi hai bên, định đào hồ nhân tạo để trấn áp sát khí.
Công trình nửa vời làm dở dang, chuyện năm ấy đều đã ghi trong sách sử. Thời loạn lạc, ai còn quan tâm tới mảnh đất hoang này, thế là dần dần bỏ mặc.
Nhà đầu tư lớn nhắm đến toàn khách hàng cao cấp, hơn nữa nơi này lại nằm ngoài Ngũ Hoàn, ai chịu bỏ vốn? Chỉ có vài kẻ lang thang tụ tập, lâu dần biến thành khu chung cư cũ không còn giá trị lưu thông trên thị trường.
Những tòa nhà không có giá trị mua bán hay tăng giá cuối cùng trở thành chỗ ở tạm cho những người từ nơi khác lên Xương Kinh làm thuê.
Không cần phí dịch vụ, điện nước giá rẻ, mặc cho chính phủ liên tục nhấn mạnh việc dẹp bỏ phòng ngăn, chú trọng an toàn cháy nổ, nơi đây vẫn chêm dày những vách gỗ tạm, chứa đầy đám thanh niên chen chúc sống.
Thế nhưng năm nay lại truyền ra tin vui. Trong bản quy hoạch mới của chính phủ, khu vực này có động thái lớn.
Các tập đoàn bất động sản nhiều lần dò xét thật giả, cuối cùng chỉ biết rằng tập đoàn lớn nhà họ Tô đã mở một hội sở bí mật “không mời không vào” ngay bên cạnh Ngô Đồng Uyển.
Chẳng khác nào xây một tòa kim ốc ngay cạnh khu ổ chuột.
Cách làm này càng chứng thực tin đồn.
Hơn nữa, con trai độc nhất nhà họ Tô là Tô Ngôn Tư lại có quan hệ lui tới khá thân với anh Hai nhà họ Thẩm.
Trong nội bộ nhà họ Thẩm, tranh quyền đoạt thế diễn ra kịch liệt, kẻ cuối cùng lên nắm quyền thì càng không phải loại có thể gặp trong mấy bàn tiệc tầm thường.
Hôm nay chính là ngày khai trương hội sở dưới danh nghĩa Tô Ngôn Tư, cửa ra vào gần như bị giẫm nát.
Tô Ngôn Tư ứng đối qua loa, Mạnh Nghiễn nâng ly whisky trêu chọc anh ta: “Mới nửa tháng không gặp, cậu Tô đúng là đã trở thành nhân vật nổi bật của cả Xương Kinh, dẫu ngồi nơi tầm thường cũng buôn bán hưng thịnh.”
“Thôi đi lão Mạnh, người khác không biết chứ cậu chẳng lẽ không rõ sao? Ai mà không biết bọn họ là vì anh Hai, mà anh ấy thì hay quá, trốn biệt tăm, gửi hai vòng hoa coi như xong chuyện là sao.”
Nói rồi anh ta liếc mắt nhìn hai kệ hoa chúc mừng khai trương bị đặt hờ hững ở góc.
Mạnh Nghiễn cười: “Có thể tặng cậu Tô hai vòng hoa đã là không tệ rồi. Mấy hôm trước người phụ nữ mà ông Thẩm cưới sau này vừa tròn bốn mươi, ông cụ Thẩm còn đích thân hạ lệnh bắt anh Hai về nhà họ Thẩm để nể mặt bà ấy, vậy mà anh Hai coi như gió thoảng, chẳng thèm để ý.”
Nghe đến đây, sắc mặt Tô Ngôn Tư trở nên khó coi: “Một ả nghệ sĩ sao có thể so với tôi?”
Mạnh Nghiễn liếc xéo: “Đào hát thì đã sao, cậu chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn gọi một tiếng bà Thẩm đó thôi. Anh Hai có không vui, trước mặt ông cụ nhà họ Thẩm cũng phải gọi cô ta một tiếng Dì.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)