Hứa Kỷ Trạch vốn không cần ngủ trưa, nhưng hiện tại anh là "người bệnh", nên đến đúng giờ liền tự giác lên giường ngủ.
Hứa Kỷ Trạch vốn không cần ngủ trưa, nhưng hiện tại anh là "người bệnh", nên đến đúng giờ liền tự giác lên giường ngủ.
Giấc ngủ không dài, nhưng khi anh lại lần nữa mở mắt thì cứ ngỡ bản thân đang làm ác mộng.
Giấc ngủ không dài, nhưng khi anh lại lần nữa mở mắt thì cứ ngỡ bản thân đang làm ác mộng.
Chu Hạc buổi sáng còn tính hiền hòa nói chuyện với anh thì lúc này sắc mặt trầm như bước, nhìn vào điện thoại.
Chu Hạc buổi sáng còn tính hiền hòa nói chuyện với anh thì lúc này sắc mặt trầm như bước, nhìn vào điện thoại.
Thấy Hứa Kỷ Trạch đã tỉnh cậu chỉ lười biếng nâng mắt lên liếc một cái rồi tiếp tục nhìn điện thoại.
Thấy Hứa Kỷ Trạch đã tỉnh cậu chỉ lười biếng nâng mắt lên liếc một cái rồi tiếp tục nhìn điện thoại.
Hứa Kỷ Trạch bỗng cảm thấy bất an, chưa để anh mở miệng thì Chu Hạc đã đưa điện thoại cho anh, âm thanh bình tĩnh đến rợn người nói: "Anh có gì muốn giải thích không?"
Hứa Kỷ Trạch bỗng cảm thấy bất an, chưa để anh mở miệng thì Chu Hạc đã đưa điện thoại cho anh, âm thanh bình tĩnh đến rợn người nói: "Anh có gì muốn giải thích không?"
Hứa Kỷ Trạch nhìn xem điện thoại, càng xem đôi môi càng mím chặt, anh nhấp môi muốn giải thích gì đó nhưng cuối cùng vẫn là trầm mặc, âm thanh khàn khô nói: "Không có gì để giải thích cả."
"Đúng."
"Đúng."
Chu Hạc đứng lên, ánh mắt không còn chút cảm xúc nào, biểu tình nhàn nhạt nói: "Tôi không phải hộ sĩ chuyên nghiệp, nên để người có chuyên môn cao chăm sóc anh thì hơn."
Chu Hạc đứng lên, ánh mắt không còn chút cảm xúc nào, biểu tình nhàn nhạt nói: "Tôi không phải hộ sĩ chuyên nghiệp, nên để người có chuyên môn cao chăm sóc anh thì hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
