Chu Hạc tâm tình rối như tơ vò, cậu cũng không biết cậu đã về nhà bằng cách nào, cơ thể mệt mỏi nằm lên giường lớn.
Chu Hạc tâm tình rối như tơ vò, cậu cũng không biết cậu đã về nhà bằng cách nào, cơ thể mệt mỏi nằm lên giường lớn.
Tâm lý trốn tránh khiến cậu chỉ muốn ngủ một giấc, ngủ đi sẽ quên hết phiền muộn.
Tâm lý trốn tránh khiến cậu chỉ muốn ngủ một giấc, ngủ đi sẽ quên hết phiền muộn.
Đây chắc hẳn là quả báo của cậu, thích cùng lúc hai người, nhận lấy hậu quả cũng là điều đương nhiên.
"Có vẻ cậu ấy chọn về nhà rồi." Hứa Kỷ Trạch mở đèn lên, trong phòng chẳng còn bóng dáng của Chu Hạc.
"Có vẻ cậu ấy chọn về nhà rồi." Hứa Kỷ Trạch mở đèn lên, trong phòng chẳng còn bóng dáng của Chu Hạc.
Hai người ngồi xuống trên sô pha gần đó, Hứa Kỷ Trạch nhíu mày nhìn Sở Tinh Châu đang ngồi đối diện, giọng nói có chút chất vấn: "Sao anh không quản tốt Dự Lam?!"
Hai người ngồi xuống trên sô pha gần đó, Hứa Kỷ Trạch nhíu mày nhìn Sở Tinh Châu đang ngồi đối diện, giọng nói có chút chất vấn: "Sao anh không quản tốt Dự Lam?!"
"Quản làm gì?" Sở Tinh Châu nhìn lên giường của Chu Hạc nói.
"Quản làm gì?" Sở Tinh Châu nhìn lên giường của Chu Hạc nói.
"Anh cố ý."
"Anh cố ý."
"Lúc này không để cậu ấy biết thì chờ anh chết mới nói sao?" Sở Tinh Châu điềm nhiên hỏi.
"Lúc này không để cậu ấy biết thì chờ anh chết mới nói sao?" Sở Tinh Châu điềm nhiên hỏi.
Hứa Kỷ Trạch hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục đáp lời, anh khoanh tay dựa lưng vào ghế, đôi mắt nhìn vào lịch treo trên tường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
