Hôm nay Dự Lam cùng Phó Đoạn đi viếng mộ ba mẹ của hắn, hôm nay là ngày giỗ của họ.
Nơi để di ảnh của hai ba mẹ là một khu độc lập khác, khu này ít người hơn hẳn.
Dự Lam biết Phó Đoạn mỗi lần đến đây đều đứng rất lâu, nên hắn về xe trước, dành không gian yên tĩnh cho Phó Đoạn.
Phó Đoạn đứng trước di ảnh của ba mẹ nhìn vào họ, ba mẹ rời đi khi hắn còn rất nhỏ, cũng không có quá nhiều ấn tượng với hai người.
Mỗi năm vào ngày này hắn vẫn sẽ đứng đây nhìn vào di ảnh, hi vọng có thể nhớ đến ký ức xa xăm đó nhưng chẳng bao giờ có tác dụng.
Phó Đoạn ngồi hồi lâu rồi đứng dậy rời đi, ánh mắt vô tình bị một con mèo trắng thu hút, nó thật giống với con mèo Chu Hạc đã từng vẽ.
Phó Đoạn vốn cũng chẳng để tâm, nhưng lại thấy trên tờ giấy kia là ảnh của Chu Hạc nên anh mới ngồi xuống gỡ ra dây tơ hồng cho mèo trắng.
Phó Đoạn cầm bức ảnh lên, quả nhiên là ảnh của Chu Hạc nhưng trẻ tuổi hơn hiện tại, phía sau tấm ảnh còn ghi dòng chữ: Ba mẹ, đây là ảnh sinh nhật 19 tuổi của con, hai người thấy con có trưởng thành không? Còn kèm theo một hình vẽ gương mặt cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
