Thái độ bình thản ngoài dự đoán khiến Bùi Cẩn thu lại ánh mắt, lạnh lùng đứng dậy rời đi. Bóng dáng cao lớn rắn rỏi khuất dần khỏi phòng ăn.
Thư ký Thường đi đến chỗ người giúp việc đang cầm máy quay, lấy nó từ tay họ rồi nhanh chóng đuổi theo ông chủ nhà mình.
Sự rời đi của Bùi Cẩn chẳng hề khiến Hạ Nhuyễn dao động. Càng nghĩ đến chuyện hợp đồng còn tận năm tháng nữa mới kết thúc... cô lại thấy ngột ngạt như bị bóp nghẹt ngực.
Ngày tháng trôi như rùa bò – đó chính là tình cảnh của cô bây giờ. Chỉ mong có thể hạn chế chạm mặt với nam chính càng ít càng tốt.
Tiếng xe nổ máy từ xa vọng lại. Sau khi chắc chắn nam chính đã rời khỏi biệt thự, Hạ Nhuyễn hoàn toàn thả lỏng, đứng dậy vươn vai một cái.
Cô vẫn còn đang cảm, định lát nữa uống thuốc rồi nằm nghỉ thêm một giấc nữa.
Nhóm người giúp việc đứng bên đều đã chuẩn bị tâm lý để đón một màn đập phá quen thuộc – cứ mỗi lần cậu chủ rời đi là cô Hạ lại tức giận đến mức đập vỡ cả loạt đồ cổ. Chỉ vài hôm trước do cô bệnh nặng mới miễn được cho mấy món mới đổi.
Phòng khách và phòng ăn im ắng như tờ, ai nấy nín thở sợ gây sự chú ý.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ trên lầu khẽ đóng lại, mọi người mới ngơ ngác nhìn nhau.
Cái... cái gì vậy? Cô Hạ... không nổi giận?
Hôm nay mặt trời mọc từ phía Tây à?
Trong khi đó, Hạ Nhuyễn hoàn toàn không biết mấy người giúp việc đang hồi hộp đến toát mồ hôi hột. Trong nguyên tác cũng không nhắc gì đến việc nguyên chủ có thói quen đập đồ để xả giận.
Sau khi uống thuốc, cô thay đồ ngủ mới rồi nằm xuống giường, ngủ một mạch đến tận tối.
Lại ngủ thêm nửa ngày nữa, đầu không còn đau như sáng, tinh thần cũng khá hơn nhiều.
Không thể cứ nằm mãi thế này được, cô phải ra ngoài vận động một chút.
Dù sao cả căn biệt thự này ngoài cô ra chỉ còn nhóm người giúp việc. Ăn tối xong đi dạo quanh nhà một vòng cũng không tệ.
Ra khỏi phòng tắm, vừa mở cửa phòng, Hạ Nhuyễn đã thấy người giúp việc đứng chần chừ ngay bên ngoài. Cửa bất ngờ bật mở khiến cô hoảng hốt, rõ ràng chưa chuẩn bị tinh thần.
"Cô... cô Hạ?" Tiểu Phương ngẩn người tại chỗ, ánh mắt đầy kinh hãi.
Đến mức Hạ Nhuyễn suýt tưởng mình là quái vật nào đó. Cô nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì?" Chẳng lẽ nam chính lại quay về? Không đến mức xui xẻo vậy chứ...
"Cô Hạ, thư ký có gọi điện đến, nhờ tôi chuyển lời... nói rằng sáng mai sẽ có người đến đón cô về nhà từ đường." Lời của Tiểu Phương còn xem như liền mạch.
Trên mặt Hạ Nhuyễn không có biểu cảm gì đặc biệt, thật ra trong lòng hơi bực. Cô hờ hững đáp một câu: "Biết rồi, mai tôi sẽ đi."
Người giúp việc rõ ràng còn điều gì muốn nói, cứ đứng ngập ngừng không rời đi. Hạ Nhuyễn nhận ra ngay, có lẽ lời dặn của thư ký không chỉ có vậy.
"Còn gì nữa không?" Cô chủ động hỏi.
Tiểu Phương như bị hỏi trúng chỗ khó, chần chừ một chút mới đáp: "Thư ký còn dặn... mai cô nên ăn mặc trang trọng một chút." Dứt lời vội bước lùi lại, sợ Hạ Nhuyễn tức giận đổ hết lên đầu mình.
Nhưng Hạ Nhuyễn chỉ ngáp một cái, uể oải hỏi lại: "Biết rồi, cơm tối nấu xong chưa?" Trưa nay cô chưa ăn gì, giờ bụng đã đói meo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)