Lục Vân Phàm trừng mắt nhìn, không dám tin vào tai mình: “Ba...”
“Đừng gọi tao. Tao thà không sinh ra đứa bất hiếu như mày còn hơn.”
Mẹ ruột bị chửi thì không dám hé răng, vợ bị đánh thì lại nhào ra bảo vệ ngay lập tức. Loại con như vậy, ông thà coi như chưa từng có. Tô Tĩnh Di ôm nửa bên mặt bị đánh, nhìn mẹ Lục bằng ánh mắt đầy oán độc, sau cùng như thể đã hạ quyết tâm.
Khoảnh khắc tiếp theo, cô ta bất ngờ lật tung bàn ăn lên: “Xoảng!”
Tất cả đồ ăn trên bàn đều đổ ập xuống đất, bát đũa vỡ tan tành, nước canh lẫn dầu mỡ văng tung tóe khắp sàn. Ngay lúc bàn ăn bị lật, Lục Vân Triệt phản ứng nhanh nhất. Anh theo phản xạ liền muốn che chắn cho mẹ và Lâm Duyệt Dao.
Nhưng vì khoảng cách hơi xa, Lâm Duyệt Dao đã nhanh chân hơn, kéo mẹ Lục lùi về sau an toàn. Lục lão gia cũng kịp phản ứng nhưng dù sao đã có tuổi, động tác chậm hơn một nhịp, nên vẫn bị không ít đồ ăn bắn lên người.
Người xui nhất là Lục Vân Huy. Anh ta hoàn toàn không ngờ Tô Tĩnh Di sẽ nổi điên, nên chẳng kịp tránh, nguyên một bàn cơm gần như đổ hết lên người anh ta.
“Trời ơi! Hỏng rồi, quần áo của tôi dính bẩn hết rồi!” Lục Vân Huy vừa nhảy dựng lên phủi quần áo, vừa lẩm bẩm than thở.
Chỉ là lúc này chẳng ai buồn để ý tới anh ta nữa, vì Tô Tĩnh Di đã hoàn toàn phát điên. Sau khi lật bàn ăn, cô ta tiếp tục đập phá đồ đạc trong phòng khách: “Không chia tiền cho tôi thì đừng mong ai sống yên!”
Nhưng lời trách móc chưa kịp thoát khỏi miệng, vừa đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Lục Vân Triệt, anh ta đã nghẹn lại, không dám nói gì thêm.
“Lục Vân Phàm, mày đúng là không xứng làm con! Con đàn bà này mắng cha mẹ mày thì mày giả mù, giả điếc. Đến lúc nó bị đánh thì lại xông ra bảo vệ. Nếu mày còn dám che chở cho nó nữa, tao đánh cả mày luôn!” Lục Vân Triệt lạnh giọng cảnh cáo.
Lục Vân Phàm tức đến nghẹn họng nhưng anh ta cũng biết mình không phải đối thủ của Lục Vân Triệt. Với cái thân thể yếu đuối này thì chỉ cần ăn một đấm là xong đời. Cho nên dù tức giận cỡ nào, anh ta cũng không dám làm liều.
Cảnh cáo xong thằng cả, Lục Vân Triệt vừa định tiến lên xử lý Tô Tĩnh Di thì thấy mẹ và vợ mình đã lao tới trước rồi. Hai người phối hợp vô cùng ăn ý một người đè Tô Tĩnh Di xuống, một người cầm đế dép quất tới tấp.
Tô Tĩnh Di bị đè chặt, không nhúc nhích nổi, chỉ nghe tiếng “bốp bốp” vang lên không ngớt. Mẹ Lục ra tay chẳng hề nương tình, khiến cô ta đau đến mức gào thét. Lâm Duyệt Dao vừa giữ người vừa tranh thủ cấu nhéo mấy cái.
“Á... Lục Vân Phàm... anh chết rồi hả? Á... không thấy tôi sắp bị đánh chết rồi sao? Á...”
Lục Vân Phàm đỏ ngầu mắt nhìn Tô Tĩnh Di đang bị đè đánh dưới đất, định mở miệng thì đã bị Lục lão gia xông tới tát cho một cái vang dội: “Cho mày biết thế nào là lòng lang dạ sói! Đồ vong ân bội nghĩa!”
Ba Lục vung tay tát liên tiếp mấy cái, mặt Lục Vân Phàm lập tức sưng vù như đầu heo. Lục Vân Huy lúc đầu còn đang gào khóc thảm thiết nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ ba mẹ ra tay hung hãn như vậy, lập tức im bặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

