Dứt lời, cô lướt ngang qua anh ta vào nhà. Lục Vân Trần tức đến nỗi gần như nổ phổi, giậm chân thùm thụp tại chỗ, mãi sau mới chịu đi vào nhà. Vừa bước vào đã thấy mẹ Lục đưa một bát trứng hấp nóng hổi cho Lâm Duyệt Dao.
Lâm Duyệt Dao đang định từ chối thì ngẩng đầu thấy Lục Vân Trần, lập tức quay sang anh nở một nụ cười đầy khiêu khích, sau đó nhận lấy bát trứng hấp, mặt mày rạng rỡ nói với Mẹ Lục: “Cảm ơn mẹ, mẹ đối xử với con tốt quá đi mất! Tốt hơn cả mẹ ruột của con nữa ấy!”
Miệng cô ngọt như quết mật, lời khen tuôn ra như suối. Nói rồi còn dùng muỗng xúc nửa bát trứng đút lại cho mẹ Lục: “Mẹ bận cả sáng rồi, mẹ cũng ăn một chút cho lại sức.”
Mẹ Lục cười đến nỗi mặt nhăn thành bó củi: “Trời ơi, con đưa mẹ làm gì chứ? Món này là mẹ làm riêng cho con mà! Con đưa mẹ hết thì con còn ăn được gì nữa. Huống chi mẹ già thế này rồi, ăn ngon cũng chẳng để làm gì.”
“Mẹ đối xử tốt với con như thế, con đâu nỡ ăn một mình! Mỗi ngày mẹ đều vất vả vì gia đình, nếu con còn tham ăn một mình thì con thành loại người gì chứ?”
Mấy lời này lại làm Mẹ Lục vui đến tít mắt: “Biết ngay là Dao Dao nhà ta hiếu thảo mà! Không như mấy đứa vô ơn kia.”
Nói xong, ánh mắt bà lập tức chuyển sang nhóm Lục Vân Phàm, sắc mặt đầy vẻ không hài lòng. Sắc mặt Lục Vân Phàm lập tức khó coi hẳn, nghĩ bụng con dâu thứ hai này đúng là kẻ khuấy nước đục, lúc nào cũng tranh thủ giẫm đạp bọn họ một phát.
Lục Vân Triệt thì chỉ biết ngửa mặt than trời. Lão tam Lục Vân Huy thì vội vàng lên tiếng lấy lòng: “Mẹ, sau này con cũng sẽ hiếu thảo với mẹ. Chờ khi con cưới vợ, con sẽ bảo cô ấy cùng con phụng dưỡng mẹ luôn!”
Đứng ở cửa, lão tứ Lục Vân Trần tức đến nghiến răng ken két, cuối cùng hừ lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi, ngay cả bữa sáng cũng chẳng thèm ăn. Trước đây, mỗi lần thấy Lục Vân Trần giận dỗi không ăn sáng, mẹ Lục đều sẽ đuổi theo nhét tiền vào tay anh ta, bảo anh ta đến quán ăn quốc doanh mua bánh bao mà ăn.
Nhưng giờ, bà giả vờ như không thấy gì, tiếp tục quay sang trò chuyện với Lâm Duyệt Dao. Lục Vân Cẩm chỉ cúi đầu im lặng ăn cơm, trong lòng cảm thán: Mẹ đúng là đã thay đổi thật rồi.
Ăn xong bữa sáng, ba Lục là người đầu tiên rời nhà đi làm, Lục Vân Phàm thì chờ Tô Tĩnh Di dọn dẹp xong bát đũa, hai vợ chồng mới cùng nhau ra ngoài. Trước khi đi, Mẹ Lục còn dúi cho Lâm Duyệt Dao ít tiền và tem phiếu, lại dặn dò Lục Vân Triệt lát nữa nhớ dẫn cô ra ngoài dạo chơi một vòng.
Lão tam Lục Vân Huy thấy mẹ đối xử với Lâm Duyệt Dao như vậy, mắt tròn mắt dẹt, lòng thầm nghĩ: nếu mẹ quý con dâu mới như thế thì chẳng phải mình cũng nên sớm cưới Tuyết Lâm về nhà à? Không khéo để cô vợ anh hai hốt hết chỗ tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)