Lục Vân Triệt cũng không ngờ cô lại hỏi vậy. Anh suy nghĩ một lúc rồi nhìn cô, nói: “Anh biết chuyện thay cô dâu hôm nay em cũng bị ép buộc, nên anh muốn hỏi rõ ý em. Nếu em không muốn tiếp tục, mai anh sẽ làm đơn hủy hôn. Còn nếu em đồng ý, anh hứa sau này sẽ cố gắng làm một người chồng tử tế. Nếu em không muốn ở nhà, anh có thể xin cho em theo đơn vị sống cùng anh.”
Lâm Duyệt Dao ngạc nhiên. Cô nhìn anh một cách sâu xa rồi hỏi: “Anh thích em à?”
Lục Vân Triệt không ngờ cô lại hỏi thẳng thắn như vậy. Dù anh chưa có tình cảm gì nhưng vẫn nhẹ nhàng trả lời:
“Dù hôm nay là lễ cưới nhưng thật ra tụi mình cũng mới gặp nhau lần đầu. Dù anh có nói thích em, em cũng chưa chắc tin. Nhưng đã kết hôn rồi thì anh hứa, trong suốt thời gian mình là vợ chồng, anh sẽ làm tròn trách nhiệm. Cũng không loại trừ trong lúc tìm hiểu nhau, anh sẽ dần có tình cảm với em.”
Lâm Duyệt Dao gật đầu tỏ ý đã hiểu. Cô khá có cảm tình với kiểu người thẳng thắn như anh. Thấy cô vẫn chưa trả lời, Lục Vân Triệt lại hỏi: “Vậy em đồng ý hay không?”
Lúc này Duyệt Dao mới nhớ lại câu hỏi vừa rồi của anh, cô lại gật đầu: “Đồng ý!”
Tất nhiên là cô đồng ý rồi. Chồng là quân nhân, thường xuyên không có nhà, cô chẳng cần hầu hạ như ô sin. Mẹ chồng lại tốt thế kia, cô có bị ngốc mới không chịu. Còn chuyện Lục Vân Triệt không thích cô? Cô cũng chẳng phải thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi mơ mộng tình yêu nữa. Yêu đương có ăn được không?
Nghe cô đồng ý, khoé môi Lục Vân Triệt khẽ cong lên, rồi nói tiếp: “Sau này anh sẽ gửi một nửa lương về cho em. Nếu em không muốn ở nhà, lần này về đơn vị anh sẽ nộp đơn xin nhà ở cho vợ chồng, chờ có nhà rồi em theo anh về doanh trại.”
Lâm Duyệt Dao không ngờ anh lại chủ động nói chuyện tiền bạc như vậy.
“Được, em biết rồi. Còn chuyện theo đơn vị thì để sau hẵng tính.” Giọng cô vẫn bình thản.
Thấy cô không quá hứng thú với chuyện theo chồng, anh cũng không nói thêm gì: “Em muốn ngủ trong hay ngoài?” Anh hỏi.
Duyệt Dao nhìn chiếc giường rồi đáp: “Em ngủ trong nhé.”
Dù bố mẹ anh sống với nhau bao năm nhưng chưa từng to tiếng. Nên anh tin, học theo bố thì chắc chắn không sai. Có người giúp chuẩn bị nước rửa chân, Lâm Duyệt Dao dĩ nhiên không từ chối.
“Được, vậy phiền anh nhé.” Cô lịch sự nói.
“Không cần khách sáo, chúng ta là vợ chồng, lấy nước rửa chân cho em là điều anh nên làm.”
Lục Vân Triệt lần đầu nói ra mấy lời ngọt ngào như thế, vừa dứt câu thì vành tai đã hơi đỏ lên. Để che đi sự lúng túng, anh nói xong liền nhanh chóng rời khỏi phòng. Nhìn bóng lưng rõ ràng như thể đang chạy trốn kia, Lâm Duyệt Dao khẽ bật cười.
Thật ra cảm giác kết hôn cũng không tệ lắm nhỉ, Lục Vân Triệt xách thùng đi lấy nước thì đúng lúc đụng mặt với ông Lục.
Ông Lục nhìn thùng nước trong tay con trai thứ, hơi ngạc nhiên hỏi: “Con cũng đi lấy nước rửa chân à?”
Lục Vân Triệt khẽ gật đầu, giải thích: “Ừm, Dao Dao muốn ngâm chân.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


