Vừa đi về phía phòng, Mẹ Lâm vừa lẩm bẩm: “Toàn là đám nợ nần đầu thai, má đúng là số khổ mà.”
Lâm Duyệt Huyên chẳng buồn để tâm mẹ mình nói gì, miễn là có cái để ăn, cô ta chẳng thèm quan tâm mẹ nghĩ sao.
Trong phòng, Lâm Diệu Tổ vừa lấy bánh quy từ trong tủ ra, đã thấy mẹ Lâm bước vào, rồi yêu cầu cậu chia một cái cho Lâm Duyệt Huyên.
Cậu ta bực bội lẩm bẩm: “Mẹ, cái bánh này không phải mẹ để dành riêng cho con sao? Sao lại phải cho con nhỏ phá của kia ăn nữa?”
Mẹ Lâm trừng mắt nhìn cậu một cái, mắng: “Phá của cái gì mà phá của? Nó là chị cả của con đó, sao con ăn nói hỗn láo vậy hả?”
“Mẹ, chẳng phải trước đây mẹ cũng nói con gái là phá của sao? Giờ mẹ lại quay qua mắng con là sao?” Lâm Diệu Tổ cãi lại.
Mẹ Lâm nghẹn lời. Mấy câu đó đúng là bà từng nói, giờ chỉ đành khô khốc đáp: “Chỉ kêu con chia một cái bánh thôi mà cũng làm quá!”
Cuối cùng, Mẹ Lâm trực tiếp lấy một cái bánh từ tay Lâm Diệu Tổ mang đi. Vào đến bếp, bà đưa cái bánh đó cho Lâm Duyệt Huyên: “Cầm lấy, ăn lẹ rồi vô phụ nấu cơm.” Mẹ Lâm bực bội nói.
Lâm Duyệt Huyên nhận lấy bánh, sau đó tiếp tục vẽ ra mấy cái “bánh vẽ” về tương lai rực rỡ, khiến Mẹ Lâm cứ tủm tỉm cười mãi không thôi.
Lâm Duyệt Dao đang mơ mơ màng màng ngủ thì nghe thấy tiếng nói nhỏ ngoài cửa sổ, cô lắng tai nghe kỹ, nhận ra đó là tiếng mẹ Lục đang nói chuyện với Lục Vân Triệt.
“Con nói cái gì? Giờ con muốn quay về đơn vị hả?” Mẹ Lục tròn mắt ngạc nhiên nhìn Lục Vân Triệt.
Về sau bà mới biết, làm gì có nhiệm vụ gì chứ, đơn giản là trong lòng con trai chỉ có quân đội, quân đội chính là toàn bộ sinh mệnh của nó. Nếu không vì bà ép gắt quá thì Lục Vân Triệt vốn chẳng có ý định kết hôn.
Cũng trách kiếp này bà sống lại quá muộn, nếu sớm hơn chút thì đã không để ép con trai lấy vợ như kiếp trước. Nhưng giờ đã kết hôn rồi, bà tuyệt đối không để Dao Dao phải chịu ấm ức. Ngày cưới mà chú rể bỏ đi, chuyện này mà truyền ra thì mặt mũi nào cho Dao Dao nữa?
Dao Dao là cô gái tốt như vậy, vì sao phải chịu uất ức như thế? Đã sống lại một đời, bà nhất định phải cho Dao Dao điều tốt nhất. Còn mấy đứa con ruột vong ân bội nghĩa kia, đi được bao xa thì cứ đi.
“Mẹ, con nói thật mà, đơn vị có việc thật!” Lục Vân Triệt bất đắc dĩ nói.
Thật ra từ đầu anh đã không định lấy vợ. Nếu không vì mẹ anh lấy cái chết ra ép thì anh căn bản chẳng quay về làm đám cưới. Giờ cưới xong rồi, nhìn vẻ mặt mẹ anh thì rõ ràng chưa cho anh rời đi. Lẽ nào bà thực sự muốn anh động phòng với cô gái đó?
Vấn đề là anh không hề thích cô ấy. Anh còn định sau này có cơ hội sẽ nói rõ với cô, nếu cô đồng ý, anh sẽ ly hôn, tất nhiên sẽ có bồi thường thỏa đáng.
Còn nếu cô không muốn ly hôn, anh cũng sẽ đối xử lễ nghĩa, nếu có dịp sẽ xin cho cô theo đơn vị để sống trong khu gia đình quân nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)