Ôn Nguyệt trầm ngâm suy nghĩ, nhưng rất nhanh bị chiếc phong bì đột nhiên xuất hiện trên ghế phụ lái thu hút sự chú ý. Cô tấp xe vào lề đường, cầm phong bì lên mở ra, lấy từ bên trong ra một tấm ảnh.
Bối cảnh tấm ảnh là một phòng khách, có thể là nhà của Chu Bảo Nghi, cũng có thể là nhà của Tiền Gia Minh, hoặc là tổ ấm của hai người.
Xác nhận không có vấn đề gì, Ôn Nguyệt nhét hai bằng chứng vào phong bì, lái xe đến phố Vĩnh Lợi.
...
Cách một ngày lại đến tòa soạn báo Đông Giang, Ôn Nguyệt vẫn chỉ gặp Hoàng Chí Hào và chị Phương.
Nhưng tinh thần của hai người hoàn toàn khác hẳn hôm qua, không còn vẻ uể oải như trước. Ba người ra ngoài cũng vậy, ai cũng có tin tức riêng để theo đuổi, đều đang bận rộn vì tiền thưởng cho số báo tiếp theo.
Nghe tiếng chị Phương chào, Hoàng Chí Hào vội vàng từ trong phòng làm việc đi ra. Sau khi chào hỏi Ôn Nguyệt, anh ta bắt đầu báo cáo công việc: “Tối qua tôi đã liên hệ với sáu phóng viên có tiếng trong ngành. Ba người đang bận theo dõi tin tức, mấy ngày này không có thời gian, tôi đã hẹn gặp họ vào tuần sau để trao đổi cụ thể. Hai người thì nói không muốn nhảy việc, còn một người có vẻ quan tâm, bảo vài ngày nữa sẽ trả lời.”
Ôn Nguyệt lộ vẻ ngạc nhiên, không ngờ Hoàng Chí Hào nhìn vậy mà làm việc nhanh gọn thế.
Thấy cấp dưới làm việc hiệu quả, Ôn Nguyệt không tiếc lời khen ngợi, hứa hẹn: “Đợi người được tuyển dụng qua thời gian thử việc, tôi sẽ thưởng cho anh xứng đáng.”
Hoàng Chí Hào nghe vậy thì phấn khích, lớn tiếng nói: “Cảm ơn Ôn tiểu thư!”
Sau khi nắm qua tình hình công việc của mọi người trong tòa soạn, Ôn Nguyệt cùng Hoàng Chí Hào vào phòng tổng biên tập. Cô đi thẳng vào vấn đề: “Anh liên hệ nhà in gấp đi, mai phải xuất bản một số báo.”
Hoàng Chí Hào đang vui vẻ bỗng khựng lại, vô thức cao giọng hỏi: “Ngày mai á?!”
Ôn Nguyệt gật đầu chắc nịch: “Đúng, ngày mai.”
“Ôn tiểu thư, báo của chúng ta là tuần san, thứ sáu hàng tuần mới phát hành, hôm nay mới thứ ba,” Hoàng Chí Hào càng nói sắc mặt càng khó coi: “Cho dù nhà in có đồng ý in gấp cho mình, thì tin tức cũng không đủ!”
Thực ra cho dù kịp, lượng tin tức cũng chưa chắc đã đủ. Trước đây tòa soạn thiếu tin, toàn đi cóp nhặt chỗ này chỗ kia để lấp đầy các trang báo. Giờ Ôn Nguyệt không cho làm thế nữa, với số người ít ỏi này, có chạy đến chết cũng chưa chắc kiếm đủ tin tức cho cả tuần trước khi tan làm vào thứ bảy.
Trước khi Ôn Nguyệt đến, Hoàng Chí Hào đã tính đến chuyện mua tin để lấp đầy số báo này. Tin mua thường không chất lượng lắm, nhưng còn hơn để báo trống trơn.
Chỉ là mua tin thì tốn tiền, với lượng tin tức hiện có, muốn lấp đầy các trang báo thì chi phí chắc chắn không nhỏ. Việc này phải báo cáo với Ôn Nguyệt trước, nên anh ta vẫn còn do dự.
Nào ngờ anh ta còn chưa kịp đi tìm Ôn Nguyệt thì cô đã đến tòa soạn, còn yêu cầu phát hành báo sớm.
Nếu Ôn Nguyệt không phải là bà chủ, Hoàng Chí Hào chắc chắn sẽ trợn mắt mắng một câu “Điên à!”, nhưng trên đời làm gì có chữ nếu. Anh ta đành phải nhẹ nhàng trình bày khó khăn hiện tại của tòa soạn, hy vọng cô sẽ từ bỏ ý định này.
Những vấn đề Hoàng Chí Hào nêu ra, Ôn Nguyệt không phải không biết, nhưng ngày mai cô nhất định phải phát hành một số báo. Suy nghĩ một lát, cô nói: “Tin tức không đủ thì giảm số trang, coi như là số đặc biệt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


