Cơ mà Ôn Nguyệt không rảnh để ý xem đây là do bà tư nhồi nhét vào đầu Ôn Gia Lương, hay là do ông bố khốn nạn kia từng nói bóng gió, cô chỉ đứng dậy khỏi ghế sofa, vừa ngăn thằng bé tấn công vừa dọa: “Mày mà còn đánh nữa là tao đánh mày đấy!”
“Mày đánh tao đi, tao mách người ta đuổi mày ra khỏi nhà!” Thằng nhóc hỗn láo chẳng sợ gì, hai tay không đánh được thì dùng đầu húc Ôn Nguyệt.
Ôn Nguyệt tức đến bật cười, liều một phen đẩy thằng bé xuống ghế sofa, lột quần nó ra rồi “bốp bốp” hai phát: “Cho mày chừa cái thói hỗn láo này! Cho mày ngang ngược này!”
Ôn Gia Lương còn chưa ra đời thì mẹ nó đã được Ôn Vinh Sinh rước về nhà, từ khi sinh ra đã được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chưa từng chịu ấm ức thế này bao giờ.
Thế nên vừa bị đánh vào mông, nó liền gào khóc om sòm: “Mẹ ơi! Cứu con! Có người đánh con! Mẹ mau ra đây!”
Đồng thời không quên dằn mặt Ôn Nguyệt: “Mày đợi đấy! Cha tao mà về, tao mách cha đánh chết mày!”
Ôn Nguyệt vốn định đánh dằn mặt thằng nhóc này một cái rồi thôi, nghe vậy liền không chần chừ “bốp bốp” thêm hai phát nữa. Đến khi Chu Bảo Nghi xông vào, giằng lấy thằng bé từ tay Ôn Nguyệt rồi hét lên: “Cô làm cái gì vậy! A Lương là em trai cô đó! Nó còn nhỏ như vậy, sao cô có thể ra tay đánh nó chứ?”
Sau khi Chu Bảo Nghi xông vào, quản gia Hứa cũng chạy tới, hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.
Chưa kịp để Ôn Nguyệt lên tiếng, Chu Bảo Nghi đã lườm nguýt rồi gào lên: “Còn chuyện gì nữa! Cô ta đánh A Lương chứ còn gì!”
Cùng lúc với giọng the thé của Chu Bảo Nghi, trong đầu Ôn Nguyệt cũng vang lên tiếng thông báo của hệ thống: [Đing —— có dưa!]
Nhưng lần này Ôn Nguyệt không vội hỏi hệ thống xem có dưa gì, mà lạnh lùng hỏi ngược lại: “Sao bà không hỏi xem vì sao tôi đánh nó? Hay là những lời nó nói như đây không phải nhà tôi, nó muốn đuổi tôi ra khỏi nhà là do bà dạy?”
Chu Bảo Nghi cứng họng, những lời này tuy không phải do cô ta dạy, nhưng cô ta biết chắc chắn là do cha mẹ mình nói ra.
Trước đây cô ta không nghe Ôn Gia Lương nói, là vì nó biết bọn họ đều là người nhà họ Ôn, không dám gây sự. Còn Ôn Nguyệt tuy mang họ Ôn, nhưng lại không thân thiết với Ôn Vinh Sinh, lên đại học đã dọn ra khỏi nhà, sau khi kết hôn lại càng ít về.
Chu Bảo Nghi bị nói cho ngớ người, một lúc sau mới hiểu được “em bé 300 tháng tuổi” là có ý gì, tức đến mức mặt mày lúc đỏ lúc trắng: “Cô! Cô đúng là cãi cùn!”
Ôn Nguyệt đáp trả: “Không bằng con trai bà.”
Chu Bảo Nghi coi như đã hiểu, Ôn Nguyệt sau khi kết hôn không những không dịu dàng hơn, mà tính cách còn ngày càng kỳ quái, chỉ riêng khoản ăn nói, mình đúng là không bằng cô.
Nghĩ vậy, sắc mặt Chu Bảo Nghi càng thêm khó coi, đưa tay quẹt ngang khóe mắt, giả vờ lau nước mắt rồi nói: “Tôi biết tôi mới vào nhà họ Ôn, mọi người đều coi thường tôi, không coi tôi ra gì, nên cô mới dám bắt nạt em trai cô như vậy. Cô đợi đấy, tôi sẽ gọi điện cho cha cô ngay bây giờ, mách chuyện này!”
Nói xong, Chu Bảo Nghi kéo quần cho con trai, lôi nó rời khỏi phòng khách.
Chu Bảo Nghi vừa đi, quản gia Hứa liền lo lắng nhắc nhở: “Cô hai, bà Tư chắc chắn sẽ gọi điện cho ông chủ đó.”
“Cứ để bà ta gọi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


