Ngu Nùng hỏi rất kỹ về quá trình luyện tập của cô ấy.
Hỏi xong, trong lòng cô nảy sinh một dấu hỏi lớn, quá trình luyện tập của Ngải Thanh Thanh tuy có một số vấn đề nhỏ nhưng phương hướng lớn lại không sai, nghiêm túc hơn nhiều so với lần đầu cô luyện tập.
Nhưng khi mình cầm được cuốn sổ tay, cô chỉ luyện tập đùa thôi, cơ thể lập tức sinh ra luồng khí.
Đồng nghiệp luyện tập một tháng, thậm chí còn không cảm nhận được khí... Bài toán này, cô không giải được.
Nhưng cô vẫn mặt không đổi sắc sửa nắn vài vấn đề nhỏ cho đối phương, sau đó cười hỏi cô ấy một cách ôn hòa: “Cô luyện xong, cảm thấy giấc ngủ thế nào?”
Ngải Thanh Thanh cất điện thoại, tích cực nói: “Giấc ngủ khá tốt, trước đây tôi hay gặp ác mộng, từ khi luyện phương pháp hít thở này của cô, tôi ngủ ngon hơn nhiều.”
Ngu Nùng:... Cảm ơn, có bị nghẹn rồi.
Cô cúi mắt, chẳng lẽ, thực sự là mình nghi ngờ sai? Ác mộng của cô không phải do cuốn sổ tay, cuốn sổ tay... thực sự không có vấn đề gì sao?
“Ngu Nùng, hai tháng nay cô thay đổi nhiều quá, có phải liên quan đến việc luyện tập này không?” Ngải Thanh Thanh nhìn đối phương ngồi đó, tĩnh lặng như biển, da trắng như tuyết, tóc đen như mun, hỏi ra câu hỏi mà cô ấy muốn biết nhất.
“Tôi đi thẩm mỹ.” Cô cười cười, khi người khác hỏi về sự thay đổi của cô, cô đều nói như vậy.
Ngải Thanh Thanh cười ngượng ngùng, cầm đồ đi.
Nếu như trước đây, Ngu Nùng có lẽ sẽ khuyên cô ấy một câu, đừng luyện nữa, mặc dù bây giờ cô ấy cũng không rõ ác mộng có liên quan đến cuốn sổ tay hay không.
Nhưng bây giờ cô đã khó bảo toàn bản thân rồi, lần này cô thoát khỏi giấc mơ, cô sợ, lần sau, cô sẽ không thoát ra được nữa.
Cô đứng dậy đi về phía tủ quần áo của mình để thay quần áo, điện thoại trong túi xách reo lên.
Giọng mẹ cô truyền đến qua điện thoại: “... Nhà hàng đó quá đông khách, đặt món phải xếp hàng nửa tháng, mẹ đặt trước nửa tháng rồi, định lái xe đưa con đi ăn thử, ai ngờ lại đi nước ngoài chơi đột xuất, đành để Sở Du chạy một chuyến, con phải cảm ơn người ta tử tế nhé, đừng vô lễ! Thôi không nói với con nữa, đi chơi đây, bai bai con...”
Ngu Nùng tức đến nghẹn, ném điện thoại vào trong túi xách.
Ba mẹ ly hôn, cô luôn sống với ba, mẹ cô tái hôn, người tái hôn đó tuy là kết hôn lần đầu nhưng cũng có một đứa con nhỏ, là cháu trai ruột của chú ấy, ba mẹ mất sớm, tuy danh nghĩa là cháu trai nhưng quan hệ còn hơn cả con trai, nhà họ Sở bọn họ rất giàu có.
Hơn nữa phần lớn tiền đều là của đứa cháu trai đó.
Thời cấp ba, ba Ngu Nùng đột ngột qua đời, thấy cô một mình lẻ loi, mẹ cô sẽ đón cô đến đó ở một thời gian vào các kỳ nghỉ hè, nghỉ đông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



