Cô quay đầu nhìn Sở Du bên cạnh, trong lòng đã nghĩ, nếu cảnh sát Sở Du này có thể đưa cô đi, tất nhiên là tốt rồi, nếu không đưa, cô cũng không thể tiếp tục ở lại đây. Khi mọi người đều đi hết, đây tuyệt đối không phải là nơi an toàn, bị chặn ở đây, muốn chạy cũng không có chỗ chạy.
“Ăn xong chưa?” Anh nhìn vào trong quán, không vội rời đi: “Ăn xong tôi đưa cô về.” Trước khi nói, anh đã bấm mấy số điện thoại trên điện thoại, nhìn từ đôi lông mày hơi nhíu lại của anh, có lẽ là không gọi được, anh tiện tay tắt máy.
Chuyện này... Ngu Nùng tất nhiên cầu còn không được, cô cảm thấy theo trực giác thì Sở Du này có thể tin tưởng được, mặc dù có rất nhiều điểm khiến cô nghi ngờ nhưng cho dù có vấn đề, có thể đối phó với một người, cũng tốt hơn là đối phó với bảy người.
“Tôi ăn xong rồi, chúng ta đi ngay bây giờ sao.” Trong số các cô gái, Ngu Nùng cũng thuộc dạng cao ráo nhưng trước chiều cao một mét tám bảy của Sở Du, cô vẫn có vẻ nhỏ nhắn.
“Cô đi trước đi, đừng sợ.”
Sở Du đi theo sau cô, sau khi thanh toán, hai người ra khỏi quán ăn, trên chiếc bàn lớn trước cửa, năm nam hai nữ vẫn đang ăn uống ồn ào, thấy Sở Du và Ngu Nùng định rời đi, một người đàn ông cao lớn trong số đó còn chủ động chào hỏi.
Mồm hắn ngậm điếu thuốc, trong đêm tối le lói: “Cảnh sát Sở, đi ngay sao, trời tối đường trơn, phải cẩn thận đấy.”
Sở Du hừ lạnh một tiếng, nhỏ giọng nói với Ngu Nùng phía trước: “Đi.”
Sau nửa đêm, trên đường rất ít người, bên đường ngoài những chiếc xe đang đỗ và một hàng bóng cây dưới ánh trăng, chỉ có đèn quảng cáo gần đó không ngừng nhấp nháy.
Ngu Nùng chỉ có thể đi dọc đường, Sở Du không hỏi nhà cô ở đâu, anh không mở miệng, đương nhiên dù có hỏi, cô cũng không biết. Cô không quen đường ở đây, cô không chắc nơi này có giống với thực tế không, nếu hỏi, chỉ có thể ở khách sạn.
Trên đường vắng lặng, chỉ có tiếng xe chạy vút qua và tiếng bước chân của hai người.
Nhưng rất nhanh chưa đi được mười mấy mét, phía sau đã truyền đến tiếng ma sát hỗn loạn của mấy người đi bộ, trong đêm yên tĩnh, vô cùng rõ ràng. Chuyện mà Ngu Nùng lo lắng nhất đã xảy ra, cô thực sự không ngờ, đối phương lại to gan như vậy, cô thì thôi đi, người bên cạnh cô còn có thẻ cảnh sát!
Thật là đủ gan!
Sở Du hiển nhiên cũng nghe thấy, anh sờ eo, không mang theo nhưng vẫn nói với cô: “Đừng quan tâm đến chuyện gì xảy ra phía sau, tôi nói xong cô cứ chạy thẳng về phía trước, theo con đường này, rẽ phải ở phía trước, khoảng tám trăm mét là đồn cảnh sát, có người trực ban, cô vào đó là an toàn.”
Nói xong, anh đặt tay lên lưng cô, đẩy về phía trước: “Nhanh chạy đi.”
Yrong nháy mắt tay anh ta đặt lên lưng cô, Ngu Nùng cảm thấy luồng khí trong cơ thể đột nhiên chuyển động nhưng tay anh rất nhanh đã rời đi, cô bị đẩy về phía trước chạy hai bước, sau đó cô nghe thấy Sở Du không chút do dự quay người đón đánh đám người kia.
Ngu Nùng cắn răng, thực sự chạy về phía trước, rất nhanh phía sau truyền đến một trận tiếng kêu thảm thiết và tiếng đánh nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
