Lâm Tuệ ngước mắt lên.
Tầm nhìn rơi vào Lâm Thiến đang mặc áo sơ mi hoa nhí, tết hai bím tóc đứng cách đó không xa.
“Lâm Thúy Hoa?”
Lâm Tuệ lên tiếng, không dám chắc chắn thân phận của đối phương.
Lâm Thúy Hoa đã đổi tên thành Lâm Thiến:...
Cô ta nghe thấy cái tên mà mình vô cùng chán ghét, tức giận hung hăng giậm chân: “Chị gọi ai đấy? Em đã đổi tên rồi, em tên là Lâm Thiến, Thiến trong thiến ảnh (bóng dáng xinh đẹp).”
Nói rồi cô ta còn hất bím tóc đuôi sam bóng nhẫy của mình một cái.
“Cái tên này của em hay chứ? Là thanh niên trí thức từ thành phố về đặt cho em đấy!”
Lâm Thiến rất đắc ý.
Hơi hất cằm chờ đợi Lâm Tuệ ngưỡng mộ.
“...”
Lâm Tuệ nhìn khuôn mặt đầy tàn nhang của Lâm Thiến, cùng với thân hình béo mập xấp xỉ bà cụ, cô nhăn mũi, thật khó để liên kết cô ta với hai chữ bóng dáng xinh đẹp.
“Thanh niên trí thức đó mắt mũi không tốt lắm nhỉ?”
Cô thành khẩn đặt câu hỏi.
“Đặt một cái tên hữu danh vô thực như vậy.”
Lời này của Lâm Tuệ vừa dứt, những người xem náo nhiệt xung quanh, đều phát ra một trận cười ồ thấp giọng.
Mọi người đều là hàng xóm láng giềng, đối với những người họ hàng cực phẩm này của nhà họ Lâm, hàng xóm đều có nghe nói tới. Trước đây bọn họ cứ mười ngày nửa tháng, lại lên thành phố một chuyến, đến tìm lão Lâm đòi đồ.
Mãi đến năm kia mới kiềm chế lại một chút.
Nhưng không ngờ ngày tháng tốt đẹp chưa qua được bao lâu, bọn họ lại tới nữa rồi.
Bà cụ Lâm lần này tới, ngoài cô cháu gái bảo bối Lâm Thiến ra, còn có cậu cháu trai bảo bối Lâm Văn, và còn có một cô gái nữa, đó là cháu ngoại của bà cụ, tên là Lưu Mỹ Linh.
Khác với sự ồn ào thiếu não của bà cụ Lâm và Lâm Thiến, Lưu Mỹ Linh này vẫn luôn đứng đó, ngoan ngoãn cúi đầu, giống như thật sự chỉ đi cùng người già một chuyến, mà bản thân không có mưu đồ gì vậy.
Lâm Tuệ cũng không thèm quan tâm đến những tính toán nhỏ nhặt trong lòng bọn họ, tóm lại chỉ một câu, cô không thể đem số tiền bố mẹ cô vất vả kiếm được, dâng không cho bà cụ mang về.
Huống hồ, không ít đồ đạc trong nhà, là do cô bỏ tiền ra mua, thì càng không thể để bà cụ mang đi rồi.
Giữa họ hàng bạn bè, giúp ngặt chứ không giúp nghèo, huống hồ bà cụ này cũng không nghèo.
Vật giá bây giờ rất thấp, một bà cụ một tháng ở nông thôn có mười lăm đồng, đủ ăn uống rồi.
“Bà nội, hôm nay vẫn chưa đến ngày gửi tiền cho bà, bà mau về đi, đợi đến ngày, bố cháu sẽ mang tiền về làng cho bà.”
Lâm Tuệ chuẩn bị đuổi người đi.
Bà cụ vừa nghe, lập tức lại khóc lóc.
Lần này bà ta ngồi bệt xuống bậc thềm, đối mặt với những người đang đứng trong sân, một nắm nước mắt một nắm nước mũi kể lể bà ta đã không dễ dàng như thế nào, mới bồi dưỡng Lâm Kiến Quốc thành một công nhân.
“Không ngờ a, không ngờ, tôi vất vả nuôi nấng nó như vậy, để nó lên thành phố ăn lương thực cung cấp. Nó không những không hiểu ân tình của mẹ già, còn đuổi tôi về quê, bây giờ đến cửa cũng không cho tôi vào.”
“Ai có thể ngờ tôi vất vả thế này, vậy mà lại nuôi chính con trai ruột của mình thành kẻ vô ơn bạc nghĩa a!
”Đây là tạo nghiệp gì a tôi...“
Bà cụ Lâm gào khóc thảm thiết.
Dáng vẻ một nắm nước mũi một nắm nước mắt, đừng nói là bi thảm đến mức nào.
Nhưng mà, cùng một lời lẽ bà ta đã nói rất nhiều lần rồi, lần đầu tiên, lần thứ hai, có thể có người tin, có người thương hại bà ta.
Nhưng mười mấy năm nay, vẫn luôn là lời lẽ này, thì khó tránh khỏi khiến người ta nảy sinh sự nhàm chán.
Vì vậy, người đồng tình với bà ta không có bao nhiêu.
Người xem trò cười thì lại không ít.
Lâm Tuệ biết, có thể rất nhiều người đều đứng về phía bọn họ, nhưng rốt cuộc người đông miệng tạp, cũng không phải tất cả mọi người đều là người tốt.
Chút chuyện bà cụ Lâm tới cửa gây sự này, cô phải giải quyết càng sớm càng tốt.
Kẻo rước Hồng vệ binh tới thì không hay.
Vì vậy, cô khoanh tay lạnh lùng nhìn Lâm lão thái, giọng điệu cũng vô cùng lạnh lẽo:”Bà nội, lúc trước chúng ta đã nói xong rồi, bố cháu một tháng đưa bà mười đồng, chú hai chú ba xuất lương thực, bà ở nhà chú ba. Năm ngoái bà ầm ĩ nói tiền không đủ tiêu, bố mẹ cháu lại thêm năm đồng nữa.“
”Một tháng mười lăm đồng, bà đi hỏi hàng xóm xung quanh xem, xem bà cụ nhà ai trong tình trạng có ăn có uống, một tháng cần tiêu tốn đến mười lăm đồng nhiều như vậy?“
Rất nhiều lúc, cô đều tuân thủ suy nghĩ dĩ hòa vi quý, nhưng rất rõ ràng, bà cụ Lâm hôm nay căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện dĩ hòa vi quý với cô.
Đây này, bà cụ Lâm sau khi nghe thấy lời cô nói, lại hu hu khóc lên, mắng Lâm Tuệ không biết xấu hổ, một đứa con gái đã gả đi, còn muốn thay nhà đẻ quản chuyện.
”Ai nói cháu gả đi rồi, thì không phải là con của bố mẹ cháu nữa? Bà nội bà đừng lôi mấy chuyện không đâu này ra nữa, hôm nay chúng ta hãy tính toán kỹ lưỡng một chút, một tháng mười lăm đồng của bà đều tiêu vào đâu rồi?“
Lâm lão thái muốn làm càn, muốn đục nước béo cò, Lâm Tuệ cố tình không để bà ta toại nguyện.
Nhìn dáng vẻ tinh ranh cay nghiệt đó của bà cụ, cô không tin nếu tiền thật sự không đủ ăn uống, bà ta còn có thể thân thiện đến trước mặt ăn vạ lăn lộn như vậy. Chắc chắn từ sớm đã làm ầm ĩ đến đơn vị của bố cô rồi.
Bà cụ Lâm ây dô ây dô, ôm ngực tức giận không thôi, giống như bị lời nói của Lâm Tuệ chọc tức đến phát bệnh tim.
”Phản rồi phản rồi, một đứa con gái lỗ vốn đã gả đi, người ngoài của nhà người ta về thay bố mẹ quản gia rồi, phản rồi phản rồi.“ Bà cụ nói không lại Lâm Tuệ, cũng không thể lý luận với người ta một tháng mười lăm đồng tiêu vào chỗ nào, bà ta ôm ngực, vẫy tay với Lâm Văn ở bên cạnh.
”Tiểu Văn lại đây, mau lại đây đuổi cái con ranh mồm mép tép nhảy này đi, vô pháp vô thiên rồi a, một đứa con gái đã lấy chồng, còn muốn về nhà đẻ quản chuyện, có biết xấu hổ không?“
Lâm lão thái mở miệng ngậm miệng, đều dùng thân phận Lâm Tuệ là con gái để nói chuyện.
Còn muốn gọi Lâm Văn đuổi cô đi?
Lâm Tuệ cười lạnh ha hả, lạnh lùng đứng đó, cô muốn xem ai dám đến đuổi cô.
”Đây là nhà tôi, tôi xem ai dám đến đuổi tôi thử xem.“
”Chị không biết xấu hổ, chị đã gả đến nhà họ Lục rồi, con cũng sinh hai đứa rồi, nhà họ Lục mới là nhà chị, đây là nhà bác cả tôi, em trai tôi sau này nhận làm con nuôi dưới danh nghĩa bác cả tôi, là con trai của bác cả tôi, đây cũng là nhà em trai tôi.“
Lâm Thiến chớp thời cơ kêu lên một tiếng.
Lâm Tuệ bật cười.
Ngước mắt liếc nhìn Lâm Văn đang đứng bên cạnh Lâm Thiến, cô hừ một tiếng:”Bố tôi nói rất rõ ràng, tuyệt đối sẽ không nhận nuôi con cái của bất kỳ nhà nào. Các người muốn dâng con trai, thì đi nhà khác mà dâng.“
”Nhà chúng tôi không cần.“
”Mày dám nói không cần?“ Mục đích chính của bà cụ Lâm khi đến đây, chính là muốn để Lâm Kiến Quốc nhận Lâm Văn.
Lúc trước Lâm Tuệ cãi lại bà ta tuy tức giận, nhưng vẫn chưa đến mức nổi điên. Bây giờ Lâm Tuệ nói ra việc không nhận Lâm Văn, bà cụ thật sự nổi trận lôi đình rồi.
Gân xanh trên trán nổi lên, khóc cũng không khóc gào cũng không gào nữa.
Mà sa sầm mặt xuống, dùng ánh mắt vô cùng thâm độc đó nhìn chằm chằm Lâm Tuệ:”Cái đồ táng tận lương tâm này, là muốn bố mày tuyệt hậu có phải không?“
”Tôi vẫn chưa chết, bố tôi sao có thể tuyệt hậu?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
