Dù vậy, trong lòng Triệu Cương vẫn không thoải mái, không phải vì cái bánh bao, mà vì cảm giác Khương Ngư chẳng coi trọng gia đình anh.
Nhờ việc chia bánh bao đậu, mối quan hệ giữa Khương Ngư và các quân tẩu xung quanh ngày càng thân thiện hơn. Một số chị em, vì thương con, còn chủ động đến hỏi cách làm bánh bao đậu để về tự tay làm cho con mình ăn.
Do đó, khi nghe Từ Mai nói xấu Khương Ngư, không ít người đã đứng ra phản bác.
“Mọi người có nhận được bánh bao đậu của vợ Hoắc đoàn trưởng không? Tôi có ăn thử một miếng, thật sự rất ngon, còn ngon hơn cả bánh điểm tâm bán ngoài tiệm. Vừa thơm vừa dẻo!”
“Đúng thế! Mềm mềm, ngọt ngọt, tôi chưa bao giờ ăn món bánh nào ngon như vậy. Cô ấy đúng là khéo tay quá!”
“Nhà tôi cũng vậy. Ban đầu ông nhà tôi còn chê, bảo chỉ là đồ ăn vặt cho con nít. Vậy mà ăn thử một miếng, thấy ngon thật, lập tức cắn thêm một miếng lớn. Con trai tôi đứng bên cạnh nhìn đến sắp khóc!”
“Ha ha! Nhà tôi cũng vậy. Đàn ông ấy à, cả người chỉ có cái miệng là cứng nhất thôi!”
Những tiếng cười nói rôm rả vang lên. Các chị em đã có gia đình thoải mái trêu đùa, đôi khi pha chút bỡn cợt không kiêng dè. Những người mới kết hôn nghe vậy chỉ biết cúi đầu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Từ Mai nghe xong, trong lòng càng giận.
“Chỉ là mấy cái bánh bao đậu thôi, thế mà các người đã bị thu mua rồi à? Đúng là không có chí khí!”
Câu nói này của Từ Mai như chạm vào lòng tự ái của cả nhóm, khiến không khí thoải mái ban nãy bỗng trở nên ngột ngạt.
Một người lên tiếng, giọng không vui:
“Từ Mai, lời cô nói rõ ràng là cô có ý kiến với Khương Ngư đấy chứ. Tôi lại thấy cô ấy rất tốt mà.”
Từ Mai không chịu nhượng bộ:
“Mấy người bị cô ta dùng mấy cái bánh bao đậu thu mua thôi! Nói không chừng bây giờ Khương Ngư đang cười mấy người ngu ngốc đấy!”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người lập tức khó coi. Trong lòng Khương Ngư đang nghĩ gì thì họ không biết, nhưng ai cũng hiểu rõ, Từ Mai đang cố tình gây chuyện.
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên phía sau:
“Chậc, Từ Mai, cô giỏi thật đấy! Người khác đang nghĩ gì mà cô cũng biết? Nếu vậy, sao không xin làm điều tra viên trong quân đội đi? Kẻ địch có âm mưu gì cô chỉ cần liếc mắt là biết ngay, chắc chắn lập công lớn!”
Mọi người quay lại, hóa ra là Khương Ngư. Cô vừa định ra ngoài bán xà phòng thì nghe được những lời mỉa mai của Từ Mai.
Sắc mặt Từ Mai lập tức cứng đờ, giọng nói lắp bắp:
“Cô… cô đang nói cái gì vậy? Tôi chỉ sợ người khác bị cô lừa thôi!”
Khương Ngư nhếch môi cười, ánh mắt sáng ngời nhưng không che giấu sự sắc sảo:
“Tôi lừa ai cơ? Là cô nói, hay người khác nói? Từ Mai, cô quên mất tôi cũng là quân tẩu rồi à? Vu oan giá họa cho tôi thế này, tôi chỉ có cách báo cáo lên lãnh đạo để xử lý thôi.”
“Cô… cô dám!”
Nhìn nụ cười tủm tỉm của Khương Ngư, không hiểu sao Từ Mai lại thấy rùng mình. Dường như cô ta không đùa, chẳng lẽ thật sự định báo cáo lên lãnh đạo?
Đúng lúc ấy, một giọng trầm thấp vang lên:
“Mọi người đang tập trung ở đây làm gì thế?”
Nhìn dáng vẻ thân mật giữa hai người, trong lòng ai cũng thoáng suy nghĩ: Hoắc đoàn trưởng nổi tiếng lạnh lùng, ngay cả mấy cô văn công trong đoàn cũng chẳng mấy khi nhìn tới. Vậy mà với Khương Ngư – một cô gái quê mùa, anh ấy lại dịu dàng đến thế?
Trong lòng Từ Mai lúc này tràn đầy khó chịu. Không phải mọi người đồn rằng Hoắc Diên Xuyên không thích cô vợ quê mùa này sao? Nhưng tại sao bây giờ anh lại nói chuyện nhẹ nhàng với Khương Ngư như vậy? Chẳng lẽ vừa rồi khi cô ta tranh cãi với Khương Ngư, bọn họ cũng nghe thấy hết?
Từ Mai biết Hoắc Diên Xuyên là người không dễ đối phó. Cảm giác hối hận dâng lên, nhưng cô ta lại không thể cúi đầu xin lỗi. Làm vậy chẳng phải là tự thừa nhận mình sai sao?
Khương Ngư nhìn Từ Mai, ánh mắt không hề có ý tha thứ. Từ Mai đúng là người khó ưa, may mà ở đời này, Khương Ngư đã rèn luyện được sự bình thản hơn. Nếu cô yếu đuối như trước, ngày ngày bị Từ Mai châm chọc thế này, chắc chắn cô sẽ chịu không nổi.
Cô khẽ thở dài rồi nhìn thẳng vào Hoắc Diên Xuyên, cố ý nói bằng giọng vừa tủi thân vừa pha chút làm nũng:
“Cô ta ở đây nói xấu em đấy. Thật ra em cũng không hiểu, em đâu có làm gì phật lòng mấy chị em trong quân doanh, nhưng lại thấy mọi người có vẻ không thích em. Mãi sau mới biết, ngày nào Từ Mai cũng ở đây bày chuyện.
Lần này chỉ vì em không cho cô ta bánh bao đậu nên cô ta giận dỗi. Chẳng phải ở nhà chúng ta đã bàn rồi sao, bánh bao đậu làm ít, chỉ đủ cho mấy đứa trẻ quanh đây nếm thử thôi. Vậy mà cô ta lại nghĩ em cố ý không cho.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)