Lúc này, Chu Thiệu – bạn của Hoắc Diên Xuyên – tình cờ ghé qua. Thấy cảnh Hoắc Diên Xuyên đang bận rộn với đống trứng gà, trứng vịt đầy bụi bẩn, anh ta lập tức cau mày, không hài lòng.
“Lão Hoắc, anh đang làm gì thế? Làm sao anh có thể làm mấy việc này được? Cô gái nông thôn kia đâu? Sao không để cô ta làm? Đây rõ ràng là việc của cô ta!” Chu Thiệu không kiềm chế được mà lớn tiếng.
“Cô gái nông thôn kia rốt cuộc đang làm gì? Không thể để anh đi ra chiến trường sinh tử, còn cô ta ngồi không hưởng phúc được. Đã vậy, việc nhà cũng bắt anh làm!”
“Đừng nói thế. Khương Ngư có cách tính toán riêng của cô ấy,” Hoắc Diên Xuyên trả lời, giọng điềm tĩnh.
“Cách tính toán? Một cô gái nông thôn thì có thể tính toán được gì? Cả đời cô ta may mắn nhất là kết hôn với anh, thế mà còn...”
Chu Thiệu chưa kịp nói hết câu thì bị một chậu nước lạnh dội thẳng vào người. Anh ta giật bắn, đứng hình vài giây trước khi hét lên:
“Cô làm cái gì vậy?!”
Khương Ngư đứng gần đó, khuôn mặt lạnh tanh. “Tôi nghe tiếng chó hoang sủa nên tiện tay dội nước xua đi thôi.”
“Cô... cô dám làm thế với tôi?! Đồ đàn bà đanh đá! Lão Hoắc, anh không quản cô ta à?” Chu Thiệu tức đến đỏ mặt, quay sang Hoắc Diên Xuyên tìm sự ủng hộ.
Sắc mặt Hoắc Diên Xuyên cũng trầm xuống. Anh không đồng tình với cách xử lý của Khương Ngư, nhưng trước mặt Chu Thiệu, anh sẽ không để cô bị mất mặt.
“Chu Thiệu, tôi xin lỗi thay Khương Ngư. Giờ anh về trước đi. Tối nay tôi sẽ mời anh ăn cơm để chuộc lỗi.”
Chu Thiệu hậm hực, nhưng không nói thêm gì, chỉ liếc nhìn Khương Ngư một cái rồi bỏ đi.
Sau khi Chu Thiệu rời đi, Hoắc Diên Xuyên bước đến đóng cửa sân trước. Anh đứng đó một lát, ánh mắt hướng về phía Khương Ngư với vẻ mặt khó coi.
"Khương Ngư, cô đang làm gì vậy? Chu Thiệu chỉ nói mấy câu thôi, thế mà cô lại tạt nước vào người ta. Lần này là tạt nước, lần sau cô định làm gì nữa? Có phải trực tiếp động tay động chân không?"
Giọng anh không lớn, nhưng sự nghiêm nghị khiến câu nói như một mũi kim châm. Dáng vẻ anh lúc này giống như đang "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép".
Khương Ngư lập tức ngẩng lên, đôi mắt sáng ngời vì giận dữ.
"Ý anh là sao? Đúng, anh ta là anh em tốt của anh, nhưng anh cũng nghe rõ lời anh ta nói rồi chứ? Trong mắt anh ta, tôi là kẻ trèo cao, là người khiến anh chịu ấm ức. Tôi đã nói tôi không muốn ở bên anh nữa, muốn ly hôn. Tôi không cần dựa vào anh!
Vậy mà anh vẫn bênh vực anh ta? Tôi bị chỉ trích thì đáng sao? Anh ta xúc phạm tôi trước, chẳng lẽ tôi không có quyền phản kháng?"
Dáng vẻ tức giận, từng lời sắc bén của Khương Ngư khiến Hoắc Diên Xuyên hơi sững người. Lúc này, anh mới nhận ra cô gái trước mặt có lẽ đã sớm không còn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này. Ý nghĩ ấy khiến lòng anh thoáng nhói đau, nhưng anh nhanh chóng dịu giọng.
"Khương Ngư, tôi sẽ nói chuyện với Chu Thiệu. Nhưng cô cũng nên xin lỗi anh ấy. Có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề, không cần làm lớn chuyện như vậy."
"Tôi không xin lỗi! Anh muốn thì tự đi mà xin," cô gắt lên, rồi xoay người chạy thẳng về phòng.
Hoắc Diên Xuyên đứng yên một lúc, lòng đầy mâu thuẫn. Anh không có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với phụ nữ, đặc biệt là người như Khương Ngư – vừa tự ti, vừa có lòng kiêu hãnh mạnh mẽ, lại bướng bỉnh đến khó hiểu.
Còn Khương Ngư, nằm trên giường, lòng đầy oán giận. Hoắc Diên Xuyên của họ là người tốt sao? Tôi không cần, có được không!
Mấy ngày sau, Khương Ngư và Hoắc Diên Xuyên gần như không nói chuyện. Anh bận rộn công việc, còn cô tập trung vào những dự định riêng. Điều khiến cô vui nhất là xà phòng thơm hương hoa hồng đã phơi đủ nắng, chuẩn bị mang đi bán.
Cô biết số tiền và tem phiếu Hoắc Diên Xuyên đưa đủ để cô sống thoải mái, nhưng cô không muốn phụ thuộc. Sau chuyện của Chu Thiệu, cô càng chắc chắn cuộc hôn nhân này sẽ không kéo dài. Thay vì chờ bị đuổi đi, cô phải tự chuẩn bị cho mình.
"Khương Ngư, mày biết rõ từ lâu rồi, anh ta không có mày trong lòng. Đừng ảo tưởng nữa. Yêu đàn ông, dựa vào đàn ông, chỉ khiến mày bất hạnh thôi."
Tự nhủ như thế, cô nhanh chóng cất kỹ số xà phòng thơm, chỉ giữ lại hai bánh – một để giặt quần áo, một để tắm. Hương hoa hồng dịu nhẹ lan tỏa khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn.
Cuối cùng, cô quyết định mang xà phòng thơm đi bán thử ở huyện thành. Dù thời tiết nóng bức, cô vẫn cẩn thận đội khăn trùm đầu và đeo khẩu trang kín mít. Vì sắc đẹp, nóng một chút cũng đáng.
Mục tiêu của cô rất rõ ràng: nhà máy dệt lớn trong thị trấn, nơi có nhiều nữ công nhân. Đàn ông thường xuề xòa, nhưng phụ nữ thì khác. Ai mà không muốn mình thơm tho, sảng khoái trong mùa hè cơ chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)